‘Nữ Chính’ Và Hậu Cung Của Gã Đánh Nhau Vì Ta – 137 – Cảnh năm xưa (17) – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

‘Nữ Chính’ Và Hậu Cung Của Gã Đánh Nhau Vì Ta - 137 - Cảnh năm xưa (17)

Edit: dổ-kun (truyện thuộc về tác giả, edit phi lợi nhuận chỉ đăng tại @nappingdoor – Wattpad, vui lòng đừng mang đi đâu ^^)

.

.

.

Tiểu Cửu cứng đờ tại chỗ.

Hắn ta phải làm gì đây? Hai tu sĩ ngay giữa ban ngày ban mặt mà lại không biết xấu hổ hôn nhau?

Hắn ta có thể tới nhắc không, và liệu sư tôn sẽ nghe thấy được hết?

Vậy mà vẫn chưa dừng lại, những người kia tựa như dựa vào lầu các phía trước, sau lớp màn lụa đỏ mờ ảo, từng đôi từng cặp, khiến mặt Tiểu Cửu thoáng chốc trở nên khó coi. Hắn ta từng lăn lộn khắp nơi, làm sao lại không biết những người kia đang làm gì.

Hắn ta chưa từng ra vào những nơi trụy lạc, nhưng loại chuyện như thế này hắn ta đã thấy nhiều. Khi còn nhỏ, lúc mẫu thân còn sống, vì để kiếm chút tiền từ bãi cỏ ngoài thôn, bà đã làm cái nghề ấy.

Mẫu thân hắn ta từng bị người Ma tộc bắt cóc, ngoài ý muốn trốn thoát trong lúc đang mang thai. Khi quay trở về thôn, chẳng những không ai trong thôn cảm thông với bà, mà còn chửi rủa sau lưng rằng bà là tiện nhân, là đồ đàn bà lẳng lơ —— mắng bà thà chết bên ngoài còn hơn, để khỏi ô uế cái thôn của bọn họ.

Mẫu thân hắn ta là người yếu đuối, dù biết trong bụng mình đang mang thai huyết mạch Ma tộc cũng không nỡ bỏ đi, cắn răng sinh hắn ta ra. Nhưng sự dịu dàng yếu mềm ấy nhanh chóng bị những lời sỉ nhục ngày càng tàn khốc trong thôn nghiền nát gần như không còn.

Thôn nghèo, thân là phàm nhân, nữ nhân lại càng khó sống. Một nữ nhân độc thân mang theo đứa con hoang càng bị người đời khinh rẻ, để tồn tại, một người yếu đuối như bà chỉ có thể bán rẻ thân thể mình đổi lấy chút đồ ăn sống qua ngày.

Mỗi ngày bà đều dẫn về một người đàn ông khác nhau vào căn phòng tồi tàn đó. Khi còn trẻ, phần lớn những gã đàn ông ấy không cần bà phải chủ động, buổi tối tự tìm tới.

Bà cũng mặc kệ hắn ta, gặp nhiều rồi, hắn ta dần học cách làm như không thấy. Thậm chí khi rời đi còn giúp bà khép cửa, để ngăn cách tiếng đàn ông thô tục và tiếng rên rỉ khóc lóc của bà bên trong căn phòng.

Không có nơi nào để đi, hắn ta đành chui vào góc rơm rạ, ngồi nhìn chằm chằm lũ kiến bò trên mặt đất. Âm thanh nam nữ giao hoan trong phòng chỉ khiến hắn ta liên tưởng đến cảnh hai con chó giao phối ngoài đầu thôn.

Khi ấy, hắn ta chỉ cảm thấy thân thể con người khi giao cấu chẳng khác gì trắng trợn phô bày, vừa dơ bẩn vừa ghê tởm.

Dạ dày Tiểu Cửu trào lên một vị chua, hắn ta cố nén cơn buồn nôn, mặt không chút cảm xúc.

Sư tôn vẫn đang chờ hắn ta trả lời. Tiểu Cửu muốn bịa chuyện để né tránh.

Nhưng Bạch Bách lại nhanh hơn một bước, ôm lấy cơ thể đang cứng đờ của hắn ta, ấn đầu hắn ta tựa vào vai mình, che đi tầm mắt.

\”Đây là sơ sót của ta.\”

Y không thấy được, nên khả năng tiếp nhận thông tin từ bên ngoài cũng giảm sút nhiều. Y nhận ra thì đã muộn, hắn ta không nên thấy những thứ đó.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.