‘Nữ Chính’ Và Hậu Cung Của Gã Đánh Nhau Vì Ta – 135 – Cảnh năm xưa (15) – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

‘Nữ Chính’ Và Hậu Cung Của Gã Đánh Nhau Vì Ta - 135 - Cảnh năm xưa (15)

Edit: dổ-kun (truyện thuộc về tác giả, edit phi lợi nhuận chỉ đăng tại @nappingdoor – Wattpad, vui lòng đừng mang đi đâu ^^)

.

.

.

Tắc Nhâm Yêu Vương vốn chỉ định đánh để răn đe, khiến đối phương khuất phục, hoàn toàn không có ý động thủ thực sự với Bạch Bách. Dù là Nguyên Anh đỉnh phong, hắn vẫn dễ dàng nhận ra tu vi của Bạch Bách còn kém hắn những hai đại cảnh giới.

Giữa các tu sĩ, dù chỉ kém một tiểu cảnh giới cũng như cách biệt một trời một vực, huống chi Bạch Bách trước mắt mới chỉ là Nguyên Anh nhị cảnh. Chỉ xét riêng về lực lượng, chênh lệch giữa hai bên là quá lớn. Huống hồ hắn còn đang thống lĩnh nửa hải vực của Cống Hải, không nghi ngờ gì, hắn phải là kẻ đơn phương nghiền ép đối phương mới đúng.

Vì thế, hắn không hề xuất toàn lực, chỉ muốn dùng tư thái thong dong và khí thế áp đảo để buộc Bạch Bách phải nhận thua, cúi đầu khuất phục.

Nhưng điều khiến hắn tức đến thổ huyết chính là Bạch Bách hoàn toàn không bị uy áp cảnh giới của hắn ảnh hưởng!

Hắn bị đánh liên tục phải lui bước, con cự quái đứng che phía sau cũng bị khí kiếm lạnh lẽo sắc bén xuyên thịt rạch máu, thương thế không nhẹ.

Hắn có phần mơ hồ, mấy chục năm nay hắn chưa từng bước lên bờ, tu sĩ kiếm tu ở Cửu Châu khi vượt cấp khiêu chiến đều càn rỡ như vậy sao?!

Hải thế dâng cao vạn trượng, cường đại khí kiếm lạnh băng vắt ngang giữa màn sương mù nơi biển khơi, mũi kiếm bạc xoay chuyển giữa không trung, hơi nước đọng lại lách tách hóa thành tinh băng. Kiếm thế sắc bén áp thẳng xuống như sấm sét, toàn bộ hải vực như bị chém đôi từ giữa. Sóng thần cuồn cuộn bị sương lạnh đông cứng lại, băng sương trải dài vạn dặm.

Cự quái trước mũi kiếm rú lên một tiếng kinh thiên động địa, bị phong kín giữa trời đầy tuyết và băng giá.

Hắn khó khăn tránh được, nửa cánh tay bị khí kiếm băng lạnh bao trùm, băng tinh trắng xóa lan ra tới tận mí mắt, từng hơi thở phun ra đều mang theo hàn khí trắng mờ.

Hắn sợ hãi nhìn chằm chằm vị bạch y tiên quân đang lơ lửng giữa không trung nâng kiếm lần nữa. Ưu thế địa vực và lợi thế biển cả hắn vẫn luôn dựa vào, giờ đều bị đối phương phá nát bằng một kiếm!

Bạch y tiên quân đứng giữa không trung, hàn khí lạnh lẽo như mưa phủ tiên các, tóc đen như mây, dung mạo như họa, thế nhưng vẫn không thể che giấu sát khí băng hàn ẩn trong kiếm ý của y.

Cường giả, vẫn là một cường giả hội tụ cả nhan sắc và tu vi.

Là đóa tuyết hoa cao lãnh, là trăng độc chiếu dòng sông lạnh giá.

Lý trí mách bảo hắn nên dừng tay trước khi mọi việc vượt khỏi tầm kiểm soát. Thế nhưng bản năng của yêu thú trỗi dậy, hắn liếm vết máu tươi bên môi, như phát cuồng lao về phía Bạch Bách.

Bị hắn kéo vào thế công liều chết và thủ đoạn giảo hoạt của yêu nhân, Bạch Bách bị lôi xuống biển sâu.

\”Oái, tự dưng bị gì vậy!\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.