Edit: dổ-kun (truyện thuộc về tác giả, edit phi lợi nhuận chỉ đăng tại @nappingdoor – Wattpad, vui lòng đừng mang đi đâu ^^)
.
.
.
Trước khi rời đi, Bạch Bách đã bố trí không ít kết giới bao quanh viện, giờ phút này đều bị ma khí cuồn cuộn phá nát, không còn sót lại mảnh nào.
Y tiện tay ném hộp cơm vào giới tử, thần thức tản ra liền phát hiện lượng ma khí ngoài kia so với mắt thường nhìn thấy còn đáng sợ hơn nhiều. Không biết bị thứ gì dẫn dắt, ma khí từ bốn phương tám hướng ào ạt kéo đến, hóa thành cuồng phong có thể thấy rõ bằng mắt, lốc xoáy đen ngòm điên cuồng cuốn lên.
Gió lốc như lưỡi dao sắc bén, thần thức quét qua cũng có cảm giác bị xé rách, tựa như ánh sáng trong tâm thần bị tấm màn đen nhuộm mờ rồi dần dần tan biến. Từng tầng từng tầng khí tức âm u chồng chất như mạng nhện giăng mắc, ma khí đặc quánh như muốn kết thành một cái kén khổng lồ giữa không trung.
Không do dự, Bạch Bách lao thẳng vào phòng, mạnh mẽ phá cửa xông vào. Ngay khoảnh khắc y bước qua ngưỡng cửa, ma khí trong phòng bùng phát như sóng dữ, ép y không thể nhúc nhích nửa bước.
Trời lúc nãy vẫn còn sáng sủa, bỗng chốc âm u hẳn. Mây đen cuồn cuộn từ chân trời dâng lên, sắc trời tối sầm như sắp sụp đổ, không khí trở nên đặc quánh và đè nén đến khó thở. Một tiếng vang lớn từ chân trời như vỡ ra một mảnh biển máu.
Huyết quang lan tràn như từng dải tơ máu rạch toạc không trung, lôi quang bị huyết vân tầng tầng che khuất. Ánh sáng lờ mờ cùng bóng tối hòa quyện, hình thành một vệt dài như xà lớn quấn quanh trời đất.
Bạch Bách vận linh lực ngăn ma khí, cắn răng bước vào trung tâm bóng tối, lần mò tới giữa căn phòng, nơi ma khí quẩn quanh kết thành một cái kén to lớn. Tiểu Cửu nằm giữa kén, thân thể khẽ lơ lửng, đầu rũ xuống như con rối bị giật dây. Ma khí tụ lại giữa ấn đường hắn ta, không ngừng tràn vào cơ thể.
Hài tử kia vốn chỉ là nửa người nửa ma, thân xác phàm nhân, nhưng lúc này sức mạnh trong thân thể hắn ta lại bành trướng theo một tốc độ kinh hoàng.
Luyện khí, Trúc cơ, Kim đan, Nguyên anh…
Kiếm trong tay Bạch Bách lập tức chém ra, nhưng vừa va chạm với kén ma khí liền bị đánh bật lại.
Thần sắc y trở nên nghiêm trọng. Điều y lo lắng nhất cuối cùng vẫn xảy ra.
Hỗn Độn Ma Thần xưa nay luôn đối đầu với Thiên Đạo, dù đã bị đánh bại cũng nhất quyết không chịu khuất phục. Theo lẽ thường, thần loại lẽ ra phải được gieo vào thân thể một vị thần độ kiếp, tiếp nhận số mệnh giao diện, rồi trở thành thần chủ một giới. Khí vận trời đất sẽ tụ về thân thể người đó, gắn liền vận mệnh gã với cả thế giới.
Nhưng Hỗn Độn Ma Thần bị áp chế dưới Thiên Đạo suốt ngàn vạn năm, sao có thể chịu thuận theo ý trời? Thần loại cùng gã cộng sinh từ thuở sơ khai, gã đương nhiên có thể thao túng thần loại chỉ trong chớp mắt.
Thiên Đạo đã ghét bỏ gã đến mức ấy, vậy thì gã đáp trả bằng một đại lễ cũng đâu có gì sai.
Thần minh? Nực cười.