Edit: dổ-kun (truyện thuộc về tác giả, edit phi lợi nhuận chỉ đăng tại @nappingdoor – Wattpad, vui lòng đừng mang đi đâu ^^)
.
.
.
Đêm ấy, khi Nhan Ngữ đã chìm vào giấc ngủ, Micah lại lặng lẽ từ tấm thảm trên sàn bò lên. Hắn không phát ra một tiếng động nào, chỉ đứng yên ở mép giường, dưới ánh trăng tĩnh lặng mà chăm chú nhìn thiếu niên đang ngủ trước mắt.
Đêm nay, Nhan Ngữ không gặp ác mộng. Sắc mặt cậu bình thản một cách lạ thường, thậm chí còn mang theo vẻ tĩnh lặng nhẹ nhàng hiếm thấy. Với khuôn mặt hoàn mỹ tinh xảo ấy, cậu tựa như thiên sứ vừa từ trời giáng trần. Nhưng ai mà ngờ được, một thiếu niên đẹp đẽ như vậy, ban ngày lại có thể đối xử với mình như thế?
Thái độ thay đổi bất ngờ của Nhan Ngữ ban sáng khiến Micah thấy có điều kỳ lạ. Từ nhỏ hắn đã mất mẹ, cha lại chẳng quan tâm, nên hắn sớm đã bước vào đời kiếm tiền phụ giúp gia đình. Loại hoàn cảnh này ở nơi hắn sống cũng không phải hiếm hoi gì, ngược lại còn rất phổ biến. Thế nên từ bé, hắn gần như chưa từng được ai khen ngợi hay khích lệ thật lòng. Những lời như \”ta thích cậu\”, đối với hắn mà nói, chỉ là lời đường mật xa xỉ.
Rõ ràng, Nhan Ngữ hôm nay đối xử với hắn rất tốt, thậm chí còn nói rằng thích hắn. Nhưng Micah lại theo bản năng không tin. Dù hiện tại cậu chưa từng thực sự làm tổn thương gì hắn, ngay cả trận đòn cũng không để lại thương tích rõ ràng, ngược lại còn khiến hắn… sinh phản ứng.
Nhưng hắn cứ có cảm giác, sự tử tế của vị thiếu gia kia dành cho mình chắc chắn có mục đích. Điều hắn mãi nghĩ không thông là rốt cuộc mình có gì để người ta lợi dụng? Bản thân chỉ là một người chưa phân hoá lần hai, tuy kết quả kiểm tra gen cho thấy khả năng trở thành Alpha rất cao, nhưng dù sao vẫn chỉ là khả năng, không phải chắc chắn. Thật sự có ai muốn đánh cược vào một xác suất không đảm bảo như vậy sao? Nếu cuối cùng hắn không phân hoá thành Alpha thì sao? Liệu sẽ bị vứt bỏ, hay gặp phải kết cục gì khác?
Một mặt suy nghĩ như thế, ánh mắt hắn lại không kìm được mà trượt xuống, dừng lại ở cổ của thiếu niên đang ngủ trên giường.
Chiếc cổ trắng ngần, thon dài, nhìn qua mảnh mai yếu ớt vô cùng, tựa như chỉ cần hắn đưa tay ra, bóp nhẹ một cái… là có thể bóp nát.
Nếu giết cậu ngay bây giờ, vòng cổ trên cổ mình hẳn cũng sẽ được giải trừ cùng với cái chết của chủ nhân. Khi đó, hắn sẽ không còn bị ai khống chế nữa, muốn đi đâu cũng được…
Ý nghĩ ấy dần hình thành trong đầu Micah. Hắn chậm rãi vươn tay ra, từ từ áp bàn tay lên cổ Nhan Ngữ.
Nhưng trước khi kịp siết lại, bàn tay hắn đã dừng lại giữa không trung rồi rút về.
Không được. Nếu thật sự giết người, đám cận vệ của phủ công tước sẽ lập tức lần ra hắn. Dù không bị bắt tại chỗ thì sau này cũng chắc chắn bị truy lùng khắp nơi. Cuộc sống trốn chui trốn lủi, bị đuổi giết tứ phía… chưa chắc đã khá hơn làm một con chó chịu đòn. Chi bằng bây giờ tạm thời giả vờ phục tùng, đợi khi có cơ hội rồi hẵng chạy trốn cũng chưa muộn.