Edit: dổ-kun (truyện thuộc về tác giả, edit phi lợi nhuận chỉ đăng tại @nappingdoor – Wattpad, vui lòng đừng mang đi đâu ^^)
.
.
.
Sau khi bị Sở Tụ Vân ôm vào gian vệ sinh, anh ta nhanh chóng đặt Nhan Ngữ xuống, rồi từng nụ hôn tỉ mỉ lại dồn dập khiến cậu hơi ngứa ngáy. Tay của anh ta ôm chặt lấy eo cậu, một tay khác lặng lẽ cởi nút áo của cậu, rồi từ dưới vạt áo, chậm rãi luồn tay vào trong.
Bàn tay anh ta vừa ấm vừa khô ráo, mang theo lớp chai mỏng sần sùi, lúc lướt qua phần eo liền khiến cậu rùng mình bởi những trận tê dại nhẹ. Cảm giác ấy càng mãnh liệt hơn khi đầu ngón tay chạm đến ngực, như thể có những dòng điện nhỏ len lỏi qua da thịt. Hô hấp của cậu trở nên gấp gáp, chủ động vòng tay qua cổ anh ta, ngẩng đầu hôn lên vùng cổ, khi hôn đến yết hầu còn cảm nhận rõ cổ họng anh ta chuyển động mạnh, sau đó ôm cậu càng thêm siết chặt.
Cảm giác tê dại ở ngực khiến cả người Nhan Ngữ mềm nhũn, cậu đơn giản dựa hẳn vào lòng anh ta. Nửa thân dưới của cậu bắt đầu có phản ứng, không chỉ dương vật phía trước từ từ cương lên, mà cả nơi kia phía sau cũng bắt đầu rịn ra dòng chất lỏng ẩm ướt.
Sở Tụ Vân áp sát như vậy, dĩ nhiên cũng không thể tránh khỏi phản ứng sinh lý. Chỉ chốc lát sau, cậu đã cảm nhận được có thứ gì đó cứng rắn đang tì lên eo mình, dù cách lớp quần vẫn cảm nhận rõ nhiệt độ nóng bỏng.
Một tay của cậu không biết đã rời cổ anh ta từ lúc nào, trượt xuống thắt lưng, \”cạch\” một tiếng cởi mở dây lưng, rồi chậm rãi luồn tay vào trong quần anh ta, nắm lấy thứ nóng rực kia.
\”Anh cũng cương rồi…\” Cậu khẽ kiễng chân lên, ghé sát vào tai anh ta cười khẽ, giọng mang theo vẻ trêu chọc: \”Cứng quá trời luôn đấy…\”
Tai Sở Tụ Vân hơi ửng đỏ. Không rõ là do lời cậu nói hay vì hơi thở phả sát tai gây kích thích. Nhưng anh ta vẫn cố giữ vẻ điềm tĩnh, đáp: \”Vì tôi muốn em. Còn em thì sao? Em có muốn tôi không?\”
Giọng anh ta khàn đặc, trầm thấp hơn thường ngày, như thể đang cố đè nén điều gì đó.
\”A…\” Nhan Ngữ khẽ cười một tiếng, rồi rút tay ra, đặt lên dây lưng của mình, nhẹ giọng dụ dỗ: \”Tự anh kiểm tra đi… không phải sẽ biết rõ sao?\”
Những lời ấy như một mồi lửa ném vào đống rơm khô, khiến không khí giữa hai người nhanh chóng nóng rực. Sở Tụ Vân lập tức cởi đai lưng của cậu, kéo luôn cả quần lót xuống cùng lúc.
Không còn quần che chắn, hai chân trắng trẻo thon dài lập tức lộ ra trước mặt anh ta. Dù côn thịt phía trước chỉ vừa hơi nhô lên, còn nơi dưới kia vẫn được áo che khuất, nhưng đường cong gợi cảm đã đủ khiến người ta khó dời mắt.
Sở Tụ Vân lại bế cậu lên, đặt lên bệ đá sau bồn cầu.
Bệ đá này không cao lắm, vừa tầm ngực anh ta. Nhan Ngữ ngồi hơi lệch sang bên nên khoảng cách giữa họ không quá xa, hoàn toàn không vướng víu.
Anh ta nhẹ giọng bảo cậu tách chân ra, để lộ nơi đã bắt đầu chảy nước. Bởi tiếp xúc với mặt đá lạnh, nơi đó khẽ co rúm lại, nhưng rồi chất lỏng trong suốt lại tiếp tục rỉ ra từ miệng huyệt, loang ra một mảng trên mặt đá cẩm thạch đen bóng.