Edit: dổ-kun (truyện thuộc về tác giả, edit phi lợi nhuận chỉ đăng tại @nappingdoor – Wattpad, vui lòng đừng mang đi đâu ^^)
:))) đã tỏ tình thì phải xưng tôi-em mới ngol~
.
.
.
\”Anh đang tỏ tình à?\” Nhan Ngữ nghiêng đầu hỏi, giọng mang theo ý cười nhàn nhạt.
\”Nếu em thấy thế thì đúng là vậy.\” Sở Tụ Vân đáp, giọng khẽ khàng, lại như cố ý mang theo chút lười nhác và bất cần. \”Dù sao thì tôi vốn đã là của em từ lâu rồi, đúng chứ?\”
Nửa thân trên anh ta nghiêng cả vào người Nhan Ngữ, môi khẽ chạm vào vành tai cậu, hơi thở nóng rực phả tới khiến cả tai và cổ cậu đều tê ngứa, ngay cả mùi rượu cũng như mang theo lực quyến rũ mơ hồ.
Không biết là vì bầu không khí giữa hai người vốn đã đủ mờ ám, hay tại đêm nay ánh trăng dịu dàng khiến lòng người chếnh choáng, đến cả Nhan Ngữ dù chưa uống giọt nào cũng bắt đầu cảm thấy mặt mình nóng lên. Cậu khẽ đẩy Sở Tụ Vân ra, nhỏ giọng hỏi: \”Anh còn đứng vững không? Hay để ta đưa anh về phòng nghỉ một chút?\”
\”Ừm.\” Anh ta ngoan ngoãn gật đầu, rời khỏi người cậu, vẫn đứng thẳng tắp như cũ, chỉ là bàn tay lại bất ngờ nắm lấy cậu, siết chặt giữ trong lòng bàn tay.
Thấy Nhan Ngữ quay đầu nhìn mình bằng ánh mắt nghi hoặc, Sở Tụ Vân lại đáp tỉnh bơ: \”Tôi đi hơi loạng choạng, sợ tí nữa ngã mất.\”
Nhan Ngữ: \”…\”
Cậu thế nào lại cảm thấy Sở Tụ Vân sau khi uống say trở nên… hơi trẻ con thế này?
Tuy trong lòng nghĩ vậy, nhưng Nhan Ngữ vẫn không rút tay ra, còn đan mười ngón tay vào tay anh ta. Cậu nhẹ giọng nói: \”Vậy thì làm phiền Sở thiếu gia dắt ta đi một đoạn, phòng anh ở đâu?\”
Sở Tụ Vân giơ tay chỉ về một hướng. Thật ra, anh ta chẳng rõ phòng mình ở đâu, đây là lần đầu tiên anh ta quay về Sở gia, lại vừa bị chuốc không ít rượu, đầu óc quay mòng mòng. Phòng anh ta chỉ đại, vốn là chỗ để đón tiếp khách quý hoặc những người uống say cần nghỉ tạm.
Nhưng Nhan Ngữ thì lại không biết, cậu tưởng đó là phòng Sở Tụ Vân thật, liền dắt tay anh ta đi thẳng về phía ấy.
Rất nhanh, hai người đến khu nhà khách. Một người hầu vừa thấy hai người thì khẽ khựng lại: \”Vân thiếu gia, đây là…\”
Bởi vì con cháu chi thứ ở Sở gia quá nhiều, kêu theo vai vế hay thứ tự đều lộn xộn, nên người hầu đành gọi mỗi người bằng tên, như Sở Tụ Vân thì gọi là \”Vân thiếu gia\”.
\”Uống hơi nhiều, ta đưa anh ta đến nghỉ ngơi.\” Nhan Ngữ nhìn người kia, bình thản giải thích.
\”Nhưng…\” Vân thiếu gia rõ ràng phải có phòng riêng… Người hầu chưa kịp nói xong thì đã bị ánh mắt lạnh nhạt của Sở Tụ Vân quét qua, lập tức cúi đầu im bặt, xoay người dẫn hai người vào một phòng trống.
\”Vân thiếu gia cùng tiểu thư qua bên này ạ.\”
Lúc dẫn đường, người hầu kia vẫn không nhịn được ngoái lại nhìn Sở Tụ Vân một cái, thấy đối phương lại quay về dáng vẻ ngơ ngác say xỉn như cũ, không khỏi nghĩ có khi ánh nhìn lạnh băng ban nãy chỉ là ảo giác.