Edit: dổ-kun (truyện thuộc về tác giả, edit phi lợi nhuận chỉ đăng tại @nappingdoor – Wattpad, vui lòng đừng mang đi đâu ^^)
.
.
.
Tuy Nhan Ngữ bắt hắn ngủ trong ổ chó, nhưng dù gì cũng là ngủ bên cạnh mép giường của cậu. Dù có thế nào, cũng không thể gọi là hoàn cảnh quá tồi tệ. Quản gia nghĩ vậy, bèn chọn một tấm đệm lông cực lớn, trải ra sàn sát bên giường ngủ của cậu. Trên đó còn đặt thêm chăn đệm đầy đủ, đơn giản nhưng sạch sẽ, coi như một \”ổ\” đúng nghĩa.
Nhan Ngữ nhìn cảnh đó, chỉ im lặng. Không phê bình, cũng chẳng gật đầu, coi như ngầm cho phép cách sắp xếp đó.
Micah hơi sững người. Dù từng sống trong nhà cũ hay ở những phòng nhốt nô lệ của sàn đấu giá, hắn cũng chưa từng được ở trong căn phòng nào sang trọng đến vậy. Đừng nói đến đệm lông hay chăn dày, chỉ cần một góc khô ráo, không ẩm mốc, không rò rỉ nước đã là mơ ước rồi.
Hắn chưa bao giờ ngủ ở nơi sạch sẽ, ấm áp như thế. Cũng chưa từng được ai bôi thuốc cẩn thận cho từng vết thương, chưa từng có quần áo mới để thay, chưa từng được phép nghỉ ngơi mà không bị mắng chửi, đánh đập, lăng nhục…
Đây là lần đầu tiên có người… dường như muốn đối xử tốt với hắn.
Không.
Micah đột ngột tỉnh lại khỏi dòng suy nghĩ. Cái gì mà \”tốt\”?! Xem hắn như chó, vậy cũng gọi là tốt sao?
Trong khoảnh khắc đó, hắn không thể nhìn thấu thiếu niên trước mặt, hay nên gọi là \”chủ nhân\” bây giờ. Rốt cuộc, cậu là kiểu người gì?
Là ngoài miệng độc ác, lòng lại mềm, ngầm muốn đối tốt với hắn nhưng không chịu thừa nhận? Hay cậu thực sự chỉ xem hắn là một con thú cảnh, nuôi trong nhà cho có lệ?
Dù sao… những kẻ có địa vị, ai lại để thú cưng của mình bẩn thỉu, thương tích đầy mình, còn phải ngủ trong đống rác rưởi?
Tóm lại, đêm đầu tiên ở phủ Công tước, Micah tạm coi là được yên ổn.
Nửa đêm, hắn lại không sao ngủ được. Không phải vì lo lắng, mà vì cái đệm kia quá mềm mại, lạ lẫm đến mức khiến người ta bất an. Micah lăn qua lăn lại, đến khi bất chợt nghe thấy tiếng mơ màng từ phía giường.
\”Cút đi… đừng chạm vào ta… Đừng tới gần…\” Giọng thiếu niên khẽ vang, lẫn trong hơi thở gấp, mang theo hoảng loạn và kháng cự, thậm chí còn xen lẫn tiếng nức nở, \”Không muốn… Anh… Anh đâu rồi…\”
Cậu đang mơ thấy ác mộng.
Micah không biết mình nghĩ gì. Hắn bật dậy khỏi đệm, bước đến bên giường, cúi đầu nhìn cậu.
Thiếu niên co rút người lại trong giấc mộng. Khuôn mặt trắng trẻo lúc này nhợt nhạt lạ thường, khóe mắt còn ươn ướt , hoàn toàn khác vẻ sắc sảo, lạnh lùng ban ngày.
Micah không hiểu tại sao, nhưng hắn bất giác vươn tay muốn lau giọt nước mắt ấy đi. Ngay khoảnh khắc ngón tay sắp chạm đến da cậu, hắn đột nhiên nhận thức được mình đang làm gì, vội vàng rụt tay lại.