Edit: dổ-kun (truyện thuộc về tác giả, edit phi lợi nhuận chỉ đăng tại @nappingdoor – Wattpad, vui lòng đừng mang đi đâu ^^)
.
.
.
Sau khi hoàn tất các thủ tục giao nhận, cậu lập tức dẫn Micah lên phi thuyền riêng của mình. Còn về phía Clovis, cậu cũng chỉ qua loa nói một tiếng là đi trước, đối phương tất nhiên không dám ý kiến gì.
Có lẽ do vừa mới trải qua một cú điện giật quá kịch liệt, cả người Micah lúc này trông rũ rượi, hơi thở cũng yếu ớt. Thế nhưng, mỗi khi ánh mắt hắn nhìn về phía cậu, vẫn còn ánh lên vẻ thù địch sắc lạnh.
Cậu lại chẳng hề sợ hắn. Nếu hắn còn dám động tay động chân thêm một lần nữa, cậu không ngại \”điện\” cho thêm phát nữa. Về phần ánh mắt đó…
\”Nhìn ta như muốn ăn tươi nuốt sống thế là sao?\” Nhan Ngữ bật cười lạnh, rồi cúi sát xuống người hắn. \”Từ giây phút cậu bị bán vào sàn đấu giá, cậu đã là một nô lệ hèn mọn rồi. Dù hôm nay không phải ta mua cậu, thì cũng sẽ có kẻ khác thôi. Kể cả không làm nô lệ của ta, cậu cũng vẫn là nô lệ của người khác.\”
Cậu ngả người, ngón tay bất ngờ trượt dọc ngực Micah, khẽ cào một đường đầy khiêu khích.
\”Thay vì trừng mắt với ta như sắp giết người, sao không nghĩ thử xem nên lấy lòng ta bằng cách nào?\”
Có lẽ lời cậu nói đã có tác dụng, hoặc Micah sợ phải nếm mùi điện giật thêm lần nữa, hắn không dám phản ứng gì. Chỉ lặng lẽ cúi đầu, toàn thân khẽ run khi ngón tay cậu lướt qua.
\”Chậc.\” Cậu thở ra một tiếng thất vọng, rồi uể oải ngồi lại vào chỗ mình, chờ phi thuyền quay về phủ công tước.
Khi trở về, anh trai cậu vẫn chưa có mặt. Là quản gia Henry ra đón. Vì lúc rời đi Nhan Ngữ không báo trước, nên ông khá bất ngờ: \”Vị tiểu thư này…\”
Nói được nửa câu thì dừng lại, ánh mắt như chợt nhận ra điều gì: \”Tiểu thiếu gia?\”
Cậu bật cười: \”Không hổ là người hiểu rõ cháu nhất nhỉ, bác Henry. Đoán đúng rồi.\”
Đi phía sau, ánh mắt Micah thoáng biến đổi.
Hắn tưởng đây là một đại tiểu thư nhà quyền quý nào đó được cưng chiều từ bé… không ngờ lại là một nam sinh.
Thật sự nhìn không ra chút nào.
Quản gia Henry lúc này mới chú ý đến người bị cậu kéo theo bằng sợi xích: \”Đây là…?\”
\”Hắn là nô lệ mới cháu mua. Bác Henry, bác nhớ tắm rửa sạch sẽ cho hắn từ đầu đến chân, kỹ lưỡng một chút. Sau đó đưa thẳng về phòng cháu.\”
Cậu nhấn mạnh từng chữ \”từ đầu đến chân\” và \”kỹ lưỡng\”, lại còn muốn đưa về phòng riêng, khiến Henry không khỏi sửng sốt.
Thiếu niên này… hình như vẫn chưa phân hoá?
Nghĩ tới đây, sắc mặt ông thoáng ngỡ ngàng: \”Vậy… phía ngài công tước…\”
\”Chuyện đó để cháu nói với anh là được. Bác chỉ cần làm theo lời cháu.\”
Cậu ngẩng cằm đầy kiêu ngạo, chẳng khác nào một con khổng tước đang xoè đuôi.