[Np/H Song Tính] Phản Diện Nhỏ Là Vạn Nhân Mê – 18.「Làm một con chó thì phải đi vệ sinh như thế nào」 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Np/H Song Tính] Phản Diện Nhỏ Là Vạn Nhân Mê - 18.「Làm một con chó thì phải đi vệ sinh như thế nào」

Edit: dổ-kun (truyện thuộc về tác giả, edit phi lợi nhuận chỉ đăng tại @nappingdoor – Wattpad, vui lòng đừng mang đi đâu ^^)

.

.

.

Học viện quân sự Đế quốc áp dụng chế độ quản lý đóng kín, bình thường mỗi nửa tháng mới cho phép nghỉ một lần. Cuối cùng cũng được nghỉ, phần lớn học sinh đều thu dọn hành lý chuẩn bị về nhà. Đương nhiên cũng có số ít lựa chọn ở lại trường vào cuối tuần, mà Sở Tụ Vân là một trong số đó.

Nhan Ngữ đang thu dọn đồ đạc, vừa làm vừa ngân nga một giai điệu. Đây là lần đầu tiên cậu rời nhà lâu đến vậy. Tuy bình thường ở nhà, đối với anh trai hay quản gia thì cũng chẳng có cảm xúc gì đặc biệt, nhưng đi xa lâu như thế rồi lại thấy nhớ. Ngoài ra, cậu còn nhớ đến \”nô lệ nhỏ\” mới thu được gần đây, không biết nửa tháng qua hắn sống ra sao, có ngoan ngoãn chờ cậu, có nghiêm túc làm theo những bài huấn luyện được giao không. Dù sao thì Nhan Ngữ cũng không chỉ muốn Micah làm một con chó con ngoan ngoãn, mà còn muốn hắn trở thành dã thú mạnh mẽ nhất bên cạnh mình, là lưỡi dao sắc bén nhất trong tay mình.

Trong lúc thu dọn hành lý, Nhan Ngữ vô tình quay đầu liếc nhìn Sở Tụ Vân bên cạnh vẫn đang đọc sách, liền có chút tò mò hỏi: \”Cuối tuần này anh không về nhà à?\”

\”Nhà?\” Sở Tụ Vân khép sách lại, nghiêng đầu liếc nhìn cậu một cái, giọng nói thản nhiên: \”Tôi không có nhà.\”

\”A…\” Nhan Ngữ hơi sững lại, sau đó chợt nhớ ra — dù Sở Tụ Vân kiếp trước là con riêng của gia chủ Sở gia, nhưng hiện tại vẫn chưa được gia tộc chính thức tiếp nhận. Một ngày còn lang bạt bên ngoài, anh ta vẫn là đứa con hoang không cha, bị người đời khinh thường. Điểm này khiến cậu cảm thấy khá giống mình, cũng từng là đối tượng để người khác cười nhạo. Còn mẹ của Sở Tụ Vân thì cậu không rõ lắm, nhưng nếu Sở Tụ Vân đã nói như vậy, thì có lẽ cũng chẳng khá hơn là bao.

Nghĩ tới đây, Nhan Ngữ hiếm khi sinh ra chút đồng cảm và cảm giác đồng bệnh tương lân, khẽ nói: \”Xin lỗi…\”

Lúc này, đến lượt Sở Tụ Vân nhìn cậu với vẻ ngạc nhiên. Theo như anh ta biết, vị thiếu gia được nuông chiều này từ khi nhập học đến giờ chưa bao giờ nói xin lỗi với ai cả. Trước giờ toàn là người khác xin lỗi cậu ta, làm gì có chuyện ngược lại?

Nghĩ đến đây, Sở Tụ Vân không nhịn được mà bật cười.

Nhan Ngữ thấy anh ta cười đột ngột thì tưởng rằng đang bị châm chọc, lập tức không vui, nét mặt cũng quay lại vẻ hống hách thường ngày: \”Cười cái gì?!\”

Sở Tụ Vân là người nghĩ gì nói nấy: \”Đây là lần đầu tiên tôi nghe cậu nói xin lỗi với người khác.\”

\”…\”

Cậu thật sự tệ đến mức đó luôn?

Sau khi thu dọn xong hành lý và trở về công tước phủ, Nhan Ngôn cùng quản gia Henry đã đứng sẵn chờ ở cổng.

\”Anh, em về rồi!\” Vừa trông thấy Nhan Ngôn, Nhan Ngữ lập tức phấn khởi vẫy tay với anh, chưa kịp để phi hành khí hạ cánh ổn định, cậu đã vội vàng mở cửa khoang, không thèm đi theo bậc thang mà nhảy thẳng xuống, khiến Nhan Ngôn giật mình suýt nữa đứng không vững, may mà anh phản ứng kịp, lập tức vươn tay đỡ lấy cậu.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.