Edit: dổ-kun (truyện thuộc về tác giả, edit phi lợi nhuận chỉ đăng tại @nappingdoor – Wattpad, vui lòng đừng mang đi đâu ^^)
.
.
.
Buổi tối, khi Nhan Ngữ và Sở Tụ Vân cùng ở trong ký túc xá, cậu vốn tưởng bản thân sẽ cực kỳ căm ghét người từng là tình địch kiêm đối thủ một mất một còn của mình trong kiếp trước. Cứ tưởng mình lúc nào cũng châm chọc, soi mói, gây phiền toái anh ta hệt như trong nguyên tác. Thế nhưng khi thực sự phải sống chung một phòng, Nhan Ngữ lại thấy chẳng còn hứng thú nữa.
Những trò bắt nạt Sở Tụ Vân, kiếp trước cậu gần như đã chơi đủ kiểu. Kết quả thì sao? Lần nào cũng chẳng được như ý, nhiều khi còn phản tác dụng, khiến cậu bị vạ lây. Hơn một lần, những mưu kế đầy tâm huyết nhằm hãm hại anh ta đều quay ngược lại hại chính mình, khiến cậu ngậm bồ hòn nuốt đắng. Lúc ấy, đầu óc bị tình yêu làm cho mê muội, cậu chỉ nghĩ đơn giản là anh ta may mắn. Nhưng hiện tại nghĩ lại, một người có thể đứng đầu kỳ thi tuyển vào chuyên ngành khó nhất học viện, sao có thể chỉ nhờ vận khí?
Phải, những âm mưu hồi đó bây giờ nghĩ lại đúng là ngốc nghếch. Dường như cứ mỗi lần dính đến chuyện có liên quan đến Angelo hoặc Sở Tụ Vân, chỉ số thông minh của cậu lại tụt không phanh như bị cưỡng ép giảm trí tuệ vậy. Có lẽ cũng là vì cái gọi là \”cốt truyện gốc\”, cậu chỉ là một vai phụ phản diện, tồn tại để làm nền cho nhân vật chính tỏa sáng. Vì để hợp lý hóa những hành động ngu xuẩn của mình, tác giả chỉ có thể cho cậu ngu đi. Nhưng hiện tại đã thoát khỏi sự trói buộc của \”nguyên tác\”, Nhan Ngữ cảm thấy đầu óc mình chưa từng sáng suốt đến thế.
Hơn nữa, ban ngày Sở Tụ Vân còn đứng ra bênh vực cậu, lại là trước mặt bao nhiêu người. Anh ta là đại diện tân sinh, diện mạo nổi bật, lại là Beta—vừa xuất hiện đã thu hút ánh nhìn của không ít người. Khi anh ta đứng giữa đám đông, chỉ thẳng vào cậu và nói: \”Cậu ấy là người đạt điểm cao nhất phần lý thuyết năm nay\”, cảnh đó khiến không ít người chú ý. Từ đó trở đi, những Alpha từng có thái độ xem thường khi nhìn thấy Nhan Ngữ đều thay đổi, từ \”Bạn là Omega tân sinh kia à?\” thành \”Bạn chính là Omega đạt điểm lý thuyết cao nhất sao?\”
Này cũng làm Nhan Ngữ ở trong đám người có nhất định mức độ nổi tiếng, ít nhất người khác lại xem hắn trong ánh mắt đã không còn là khinh thường cùng hiệp xúc, mà là chỉ còn lại có kinh ngạc cảm thán cùng khâm phục.
\”Cậu cứ nhìn tôi mãi thế làm gì?\” Một giọng nói bất ngờ kéo Nhan Ngữ ra khỏi dòng suy nghĩ. Cậu ngẩng đầu lên thì thấy Sở Tụ Vân đang nhìn mình, vẻ mặt bất đắc dĩ.
Lúc này cậu mới nhận ra, thì ra trong lúc thất thần, cậu vẫn luôn nhìn về phía Sở Tụ Vân. Bảo sao anh ta lại hiểu nhầm rằng cậu đang ngắm anh ta.
Nhưng Nhan Ngữ cũng chẳng định giải thích. Trái lại, cậu còn muốn đùa một chút với Sở Tụ Vân, dù kế hoạch \”dạy dỗ\” anh ta e là không còn thực hiện được, nhưng nếu có thể thấy anh ta lúng túng thì cũng coi như có chút thú vui.
Nghĩ thế, khóe miệng Nhan Ngữ cong lên, ánh mắt cong cong nhìn chàng thiếu niên tuấn tú trước mặt: \”Thì thấy anh đẹp trai đó.\”