Edit: dổ-kun (truyện thuộc về tác giả, edit phi lợi nhuận chỉ đăng tại @nappingdoor – Wattpad, vui lòng đừng mang đi đâu ^^)
.
.
.
Bị phân vào cùng phòng ký túc xá với kẻ từng là đối thủ một mất một còn ở kiếp trước khiến Nhan Ngữ khó chịu vô cùng. Thu dọn hành lý xong xuôi, cậu lập tức ra ngoài gọi điện cho Nhan Ngôn để hỏi cho ra nhẽ. Không lâu sau, Nhan Ngôn đã đi dò hỏi giúp, nhanh chóng cho cậu một câu trả lời.
\”Lãnh đạo nhà trường nói vì trong học kỳ này chỉ có hai người là Beta và Omega, không sợ ảnh hưởng bởi tin tức tố của nhau, nên mới sắp xếp hai người chung phòng. Hơn nữa, năm nay số lượng học sinh nhập học tăng mạnh, ký túc xá hiện tại cũng không còn phòng trống…\”
Nói đến đây, giọng Nhan Ngôn hơi dừng lại, có lẽ ngay cả anh cũng cảm thấy lý do của nhà trường có phần qua loa. Hơn nửa khả năng là… để tiết kiệm một phòng ký túc xá chăng?
Nghĩ vậy, anh nói thêm: \”Nếu Tiểu Ngữ thấy khó chịu, anh có thể giúp em xin chuyển sang phòng đơn, hoặc sắp xếp cho em ra ngoài thuê nhà ở.\”
\”Không cần đâu.\” Nhan Ngữ vừa dứt lời đã liếc mắt nhìn thoáng qua Sở Tụ Vân trong phòng đang làm gì đó không rõ, rồi mới nhẹ giọng nói tiếp: \”Em cũng chẳng muốn làm phiền anh lắm, em sẽ cố gắng… sống hòa thuận với bạn cùng phòng mới này.\”
\”…\” Nhan Ngôn lại lần nữa cảm thấy em trai mình có gì đó thật kỳ lạ.
Nếu là trước kia, chắc chắn Nhan Ngữ sẽ mè nheo, đưa ra đủ thứ yêu cầu vô lý bắt anh phải chiều theo. Nhưng hai tháng gần đây, cậu đột nhiên trở nên ngoan ngoãn, ít đòi hỏi, thậm chí cả những lần anh chủ động muốn giúp cũng bị từ chối.
Lần đầu tiên, Nhan Ngôn cảm nhận được một loại hụt hẫng, như thể mình không còn là chỗ dựa duy nhất của cậu em này nữa.
Im lặng một lúc lâu, cuối cùng anh mới lên tiếng dò hỏi: \”Tiểu Ngữ à, dạo này… có chuyện gì xảy ra với em sao?\”
Giọng điệu cẩn trọng, sợ lỡ lời làm tổn thương đến tâm trạng cậu.
Nhưng Nhan Ngữ lại cảm thấy thái độ đó của anh trai có phần kỳ quặc: \”Anh, sao tự nhiên anh hỏi vậy?\”
\”Dạo này em… không giống trước đây.\” Nhan Ngôn cân nhắc một hồi, cuối cùng vẫn quyết định nói thẳng.
\”Thế à?\” Nhan Ngữ lại không lấy làm ngạc nhiên. Dù sao Nhan Ngôn là người thân thiết nhất với cậu, làm sao không nhận ra sự thay đổi trong thời gian qua? Nhưng cậu vẫn tìm cho mình một cái cớ hợp lý để biện giải: \”Tại vì một hôm em nằm mơ, nghĩ thông suốt được vài chuyện… Em thấy cuộc đời mình không nhất thiết phải cứ mãi xoay quanh Angelo nữa. Em cũng nên làm vài điều mình muốn làm.\”
\”Vậy thì tốt quá.\” Giọng Nhan Ngôn như thở phào một hơi: \”Sau này nếu có việc gì cần đến anh, chỉ cần không quá đáng, cứ nói, anh nhất định sẽ giúp em.\”
\”Vâng, cảm ơn anh.\” Nhan Ngữ đáp lại rồi cúp máy.
Sau đó, cậu lại nhìn về phía Sở Tụ Vân đang bận rộn làm gì đó, bĩu môi một cái.