[Np/H Song Tính] Phản Diện Nhỏ Là Vạn Nhân Mê – 🔞63.「Hơi thở phả lên gò má」 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Np/H Song Tính] Phản Diện Nhỏ Là Vạn Nhân Mê - 🔞63.「Hơi thở phả lên gò má」

Edit: dổ-kun (truyện thuộc về tác giả, edit phi lợi nhuận chỉ đăng tại @nappingdoor – Wattpad, vui lòng đừng mang đi đâu ^^)

.

.

.

Dù có luyện da mặt dày đến mấy, lúc này Nhan Ngữ cũng không tránh khỏi đỏ mặt. Cậu giơ tay ra khẽ véo một cái lên người Sở Tụ Vân, vừa hoài nghi vừa mở miệng hỏi: \”Anh uống say thật hả?\”

Sở Tụ Vân gật đầu, vẻ mặt cực kỳ chân thành: \”Thật đó. Bây giờ đầu tôi cứ quay quay, không chừng lát nữa còn không ôm nổi A Ngữ nữa kìa…\”

\”Vậy thì thả ta xuống.\” Cậu không chút do dự đáp.

\”Không muốn.\” Anh ta vừa nói xong liền nhấc bổng cậu lên một chút.

\”Ư…\” Nhan Ngữ bị anh ta nhấc lên bất ngờ, theo phản xạ ôm chặt cổ Sở Tụ Vân. Nhưng khi hạ xuống, phần hoa huyệt mềm mại phía dưới cậu lại vừa khéo cọ sát vào đầu khấc đang cứng nóng, trượt dọc từ thân tới gốc. Cảm giác ma sát bất ngờ ấy khiến khoái cảm từ hạ thể chạy dọc sống lưng, toàn thân như nhũn ra, miệng cậu bật ra một tiếng nức nở không kịp kìm lại.

Đến nước này, Nhan Ngữ hoàn toàn tin chắc tên này đang giả say! Người uống say thật nào có ai tự nhận mình say, lại còn nói chuyện mạch lạc như thế, thậm chí còn biết cách giở trò. Huống hồ thứ cứng ngắc bên dưới kia càng nói lên tất cả.

Từ bồn rửa đến khu vực vòi sen vốn chỉ cách vài bước, vậy mà với Nhan Ngữ, từng bước đi của Sở Tụ Vân như thể kéo dài cả thế kỷ. Mỗi lần anh ta bước một bước, phần dương vật cứng rắn trườn ngang qua cửa huyệt của cậu, kích thích từng sợi thần kinh. Cậu cảm nhận rõ ràng dịch thể đã bắt đầu chảy ra, ướt đẫm phần đùi trong và cả nơi hai người đang chạm vào nhau. Đến mức, mỗi khi cưỡi lên người anh ta, Nhan Ngữ đều thấy cả hai đã ướt nhẹp, dính nhớp vào nhau. Sự xấu hổ ấy khiến gương mặt cậu càng lúc càng đỏ rực.

May mà Sở Tụ Vân cũng không kéo dài quá lâu. Anh ta nhanh chóng đặt Nhan Ngữ xuống dưới vòi hoa sen, để cậu tựa vào vách gạch men phía sau, còn bản thân cũng đứng đối diện. Vừa buông ra, nước ấm đã ào ào trút xuống từ vòi sen trên đỉnh đầu, làm ướt mái tóc và thân thể hai người.

Cùng với làn nước, nụ hôn của Sở Tụ Vân cũng lại lần nữa tràn đến. Anh ta như một con dã thú nóng nảy, giam giữ giống cái thuộc về mình vào trong vòng tay, điên cuồng để lại dấu vết. Mà Nhan Ngữ cũng chẳng thua kém, chủ động đáp lại nụ hôn ấy, cả hai quấn lấy nhau, hòa lẫn hơi thở trong miệng lưỡi. Sau bao lần bị huấn luyện, kỹ thuật hôn của Sở Tụ Vân đã cải thiện đáng kể, anh ta dễ dàng dụ lấy đầu lưỡi mềm mại của Nhan Ngữ, cuốn lấy, liếm mút, không quên lướt qua cả hàm trên mẫn cảm khiến cậu rùng mình. Nước bọt vương đầy khóe môi, có vài giọt còn lăn dọc theo cằm.

Cuối cùng, vẫn là Nhan Ngữ không thở nổi mà đẩy anh ta ra một chút. Lúc này, Sở Tụ Vân mới chịu rời khỏi môi cậu, luyến tiếc buông ra.

Cánh môi của cậu lúc này đã đỏ sưng, còn phủ lên một lớp nước lấp lánh. Mái tóc bị vòi sen làm ướt nhẹp, lông mi cũng đẫm nước. Không biết đó là do nước tắm hay là một chút nước mắt sinh lý, vẻ ngoài ấy khiến người ta chỉ muốn ôm vào lòng mà yêu thương.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.