No Pheromone | Jeonglee | Long-Fiction – Độc thân tới chết. – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 31 lượt xem
  • 6 tháng trước

No Pheromone | Jeonglee | Long-Fiction - Độc thân tới chết.

Lúc Sanghyeok về tới lớp, Jihoon đã lấy lại bình tĩnh ngồi tại chỗ, trông chẳng có gì khác lạ cả. Lúc đi ngang Jihoon, Sanghyeok nhìn thêm vài lần mới rời mắt về, ngồi xuống chỗ mình.

Bấy giờ đã đến tiết Toán cuối cùng của buổi chiều, mọi người đều rục rịch không yên, khi tiếng chuông tan học vang lên, câu \’Tan tiết\’ của thầy toán còn chưa dứt, phân nửa số học sinh trong lớp đã ùa ra ngoài.

Sanghyeok không hối hả thế, cậu thong thả làm hết một đề, bấy giờ mới dọn dẹp sách vở, tới căn tin. Căn tin buổi tối khác với buổi trưa, buổi trưa mọi người đều tập trung ở đây, còn tối thì có người về nhà, có người ra cổng, thế nên còn rất nhiều chỗ trống.

Sanghyeok gọi một phần cơm, ngồi vào cái bàn không người, bắt đầu hưởng dụng bữa tối của mình. Thời gian ăn tối cũng chẳng thả lỏng, Sanghyeok vừa ăn vừa ngẫm lại công thức cần học thuộc và những đề mình làm sai, vì đang phân tâm, căn tin lại còn là nơi khá an toàn, cậu cũng chẳng chú ý có người đang đi về phía mình. Đến tận khi người nọ đặt mông lên chỗ ngồi đối diện, Sanghyeok mới phát hiện.

Nam sinh ngồi đối diện cậu khoảng hơn mét tám, cánh tay lộ ra ngoài trông căng tràn cơ bắp, nắm tay to gần bằng mặt của Sanghyeok. Nam sinh nọ ngồi xuống nhưng không lên tiếng ngay, cậu ta dùng một tay chống cằm, nghiêng người ra trước ngắm thật kỹ Sanghyeok. Ánh mắt ấy khiến cậu không thoải mái lắm, Sanghyeok nhíu mày nhích xa ra, hỏi.

\”Có chuyện gì?\”

Thấy Sanghyeok kháng cự, nam sinh không nhìn Sanghyeok nữa, rời mắt nhìn bữa tối của Sanghyeok. Bữa tối của Sanghyeok vô cùng giản dị, trứng xào cà chua, cải thìa, một dĩa sườn nhỏ, trông thật đạm bạc ở ngôi trường chỉ cần ném một viên gạch cũng trúng cả đám người giàu có.

Sanghyeok thấy nam sinh nọ nở nụ cười đầy ẩn ý, sau đó dang chân đặt lên bàn, để Sanghyeok nhìn thấy chiếc giày Air Jodan đắt giá mà mình đang mang.

\”Sao ăn ít thế, đủ no không?\” Nam sinh nọ cố tình nói giọng trầm, để âm thanh nghe từ tính hơn. Tầm mắt cậu ta chuyển từ thức ăn sang chén canh bên cạnh Sanghyeok, vẻ khinh thường thoáng hiện trong mắt, \”Còn uống nước tráng nồi, cái này không ngon đâu nhỉ.\”

Sanghyeok nhìn chén canh trứng gà tảo tía của mình. Sao đây có thể là nước tráng nồi được, có trứng gà, có tảo tía, có dầu có muối, rõ ràng đầu bếp căn tin đã phát huy vượt mức bình thường rồi đấy chứ.

Sanghyeok cụp mắt xuống định xem người đối diện như không khí, dù sao thì từ khi còn ở trong nhà, cậu đã quá giỏi với việc bỏ ngoài tai những lời xung quanh.

Cậu không đáp, nam sinh ngồi đối diện cậu cũng chẳng sốt ruột, cậu ta nhìn Sanghyeok lần nữa.Tầm mắt của cậu ta đảo khắp người Sanghyeok, nhìn đôi môi đỏ ướt át, ngón tay thon dài trắng nõn đang cằm chiếc đũa gỗ màu đen, cuối cùng là cần cổ với đường cong tuyệt đẹp.

Cậu ta chợt hỏi, \”Cậu bị mấy Alpha khác cắn bao nhiêu lần rồi?\”

Sanghyeok dừng đũa ngước mắt, thấy Alpha nọ chống cằm nhìn mình, dường như không hề hay biết rằng lời cậu ta vừa nói xúc phạm đến mức nào. Không nhận được câu trả lời từ Sanghyeok, Alpha nọ tiếp tục.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.