Nhật Ký Nuôi Dưỡng Nam Phụ – Tiểu Hài Thích Ăn Đường – Chương 116: Học lái xe – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Nhật Ký Nuôi Dưỡng Nam Phụ – Tiểu Hài Thích Ăn Đường - Chương 116: Học lái xe

Dịch: An Linh

Sự khác biệt rõ ràng nhất của việc chuyển ra khỏi trường học là thời gian hai người dành cho nhau nhiều hơn trước

Nhưng Đàm Mặc cảm thấy còn có thể nhiều hơn thế.

Cậu có đủ điều kiện cũng như khả năng để đáp ứng mọi nhu cầu của Kiều Lam ngoài giờ học,thư viện, phòng học, phòng gym, Đàm Mặc đều có thể chuẩn bị ở nhà đầy đủ, tất cả sinh hoạt đều vì có cậu đi cùng mà hoàn thành.

Đàm Mặc tính toán rất rõ ràng về việc này, từ 8 giờ sáng hôm qua mỗi người tách ra lên lớp, buổi tối 7 giờ về đến nhà, không tính thời gian ăn trưa cùng nhau, một ngày 24 tiếng thì có 16 tiếng là bọn họ ở chung một chỗ.

Ba phần hai thời gian của một ngày, Đàm Mặc khá hài lòng đối với khoảng thời gian này.

Hôm qua coi như hài lòng nhưng hôm nay lại không hài lòng lắm, bởi vì quá trình chuẩn bị cho hoạt động lần đầu tiên của câu lạc bộ mấy người Kiều Lam cuối cùng cũng kết thúc, hiện tại đã bắt đầu đến giai đoạn nghiên cứu và thảo luận.

Quá trình này, ai cũng không thể bận việc riêng được

Buổi chiều tan tiết thì Kiều Lam sẽ đến câu lạc bộ, Đàm Mặc ngồi trên ghế sau xe mặt không chút cảm xúc, bác Trần liếc nhìn Đàm Mặc qua gương xe, dù sao cũng là đứa trẻ mà mình nhìn từ nhỏ đến lớn, bác Trần vẫn có thể đoán được đại khái lí do Đàm Mặc không vui.

Chỉ là trái ngược với cách nghĩ của Đàm Mặc, bác Trần cũng không cảm thấy Kiều Lam như vậy có gì không ổn, dù gì cũng là hoạt động của trường, suy xét kỹ lưỡng một hồi xem mình có nên tìm việc gì đó để dời lực chú ý của Đàm Mặc không?

\”Mặc Mặc à.\”

Bác Trần nghĩ ngợi nói: \”Cháu hiện tại thành niên rồi có thể thi bằng lái, có thời gian thì học lái xe, đến lúc đó mua một chiếc cháu với Lam Lam đi đâu cũng tiện hơn.\”

\”Vâng.\”

Đàm Mặc không có hứng thú đáp, qua mấy giây sau cậu bỗng nhiên có tinh thần trở lại.

\”Học.\”

Đàm Mặc: \”Ngày mai học.\”

Bác Trần: \”……? ? ?\”

\”Tìm người xong thì báo cho cháu.\”

Bác Trần: ……Sao ông cứ cảm thấy dường như mình chưa giúp được gì?

Ngày hôm sau, bác Trần liên hệ với huấn luyện viên của Đàm Mặc, huấn luyện viên cá nhân đắt hơn nhiều so với trường dạy lái xe thông thường, có thể lên lớp phù hợp với thời gian của Đàm Mặc, hơn nữa tính tình cũng không thể kém như huấn luyện viên bình thường.

Huấn luyện viên gọi cho Đàm Mặc, hỏi cậu cụ thể thời gian mỗi ngày có thể tập xe.

Đàm Mặc cầm thời khóa biểu của mình và Kiều Lam, đối chiếu một lúc mới soạn một thời khóa biểu khác gửi cho huấn luyện viên.

Dạo này mỗi ngày Kiều Lam đều phải đến câu lạc bộ bên kia, nói ngắn thì hai, ba mươi phút, dài thì một, hai tiếng, bên ngoài trường học là chợ đêm, rất nhiều sinh viên bận rộn xong thích nhất là lượn quanh chợ đêm một vòng mới trở về kí túc xá, Kiều Lam đang thu dọn đồ đạc thì có một đàn chị nói muốn đi nên hỏi Kiều Lam có muốn đi cùng không.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.