Từ khi ở đây cậu phát hiện ra bản thân đã không ngắm cửa sổ nhiều nữa, dĩ nhiên rồi, có thì có cái gì để mà ngắm cơ chứ? Toàn khói mù đen kịt, toàn xe cộ ồ ạt, đến mấy cái cây hiếm hoi xuất hiện mập mờ trên đường cũng dần biến mất, cái không khí ảm đạm đó làm cậu chẳng buồn ra ngoài, cũng không muốn làm bất cứ một thứ gì hết.
Giờ cậu mới thấy trân trọng cái khoảnh khắc khi cậu còn ở nơi ấy, nơi mà mấy trắng phập phồng, cây cối um tùm, nơi mà cậu không phải lo nghĩ nhiều, hoàn toàn là một đứa trẻ thực thụ. Nhiều khi cậu cũng không nghĩ mình là một đứa 15 tuổi nữa mà thành một người 25 tuổi luôn rồi. Phải trưởng thành hơn bình thường, áp dụng mấy cái kiến thức mà cậu từng cho là vớ vẩn. Chán thật!
Nghĩ tới nhưng mùi hương thơm ngát đó, cậu lại chợt nhớ tới một người, phải- đó là nữ chính. Cô ấy có một mùi bạc hà thanh mát, kèm vào đó còn có chút ngọt ngào của kẹo, và cái đặc biệt nhất là làm người ta đang cảm thấy như ở một nơi yên bình, yên tĩnh. Nhiều khi cái phòng bị của người ta cũng biến mất khi ở cạnh cô ấy. Đúng là nữ chính, cái khả năng đặc biệt dù không phải bẩm sinh nhưng cũng quả là một thành tựu đáng được vinh danh suốt đời.
…
Kể từ hôm nữ chính gặp Ussr, cậu vẫn chưa gặp được cô ấy lần nào… À! Cũng phải thôi- cậu thầm cười nhạt, đôi mắt có chút hụt hẫng. Như thường lệ, nguyên tác và hiển nhiên, cô ấy là nữ chính, khổng chỉ bị sử dụng bởi Ussr mà còn rất nhiều người khác có chức trách và được tham gia trực tiếc cuộc họp, khá nhiều đấy chứ chẳng ít đâu…
Nói vậy có nghĩa là… cậu cũng được?
Ha ha- cậu thầm cười. Bản thân cậu thật sự không hề có chút hứng thú gì với thứ gọi là tình dục. Không nói đố ai biết, cậu đã từng có một khoảng thời gian bị đám bạn kéo bè kéo phải đến rủ xem sex. Cậu cũng không phải loại người trong sáng gì nên cũng biết ý nghĩa cả từ đó, chẳng qua là chưa xem lần nào thôi.
Lần đầu tiên cậu xem sex là vào năm 12 tuổi. Lúc đó, bản thân cậu còn cảm thấy khá hứng thú khi nhìn thấy người phụ nữ trần truồng cũng người đàn ông có thể là bất cứ ai lăn lộn trên mọi vị trí mà không một chút che chắn. Cũng khá hay đó chứ. Và cũng kể từ đó cậu không cảm thấy chút gì khi xem nữa, nó nhàm chán.
Phải là nhàm chán.
Cậu tự hỏi, tại sao lại xem? Tại sao người con gái đó không chút phòng bị gì? Tại sao người ta lại phải quay cái đó? Nhu cầu tình dục của họ cao đến vậy à? Những câu hỏi của cậu đủ để viết thành một cuốn sách với tiêu đề \”10000 câu hỏi vì sao\”. Vậy đó, nó chỉ đơn thuần là tình dục, nơi mà chỉ có tình dục.
Cậu biết mà… sex là một thứ ta không tìm tới thì nó sẽ tự tới, chỉ là cách ứng xử khác nhau thôi. Hơn nữa chủ yếu là do không được giáo dục về mấy thứ này. Dù sao thì… cậu cũng không mong bản thân sẽ dính dáng đến mấy thứ như vậy, trừ khi đó là vợ cậu.
Cốc cốc…
Lại nữa! Cậu than thở, tiếng gõ cửa này cậu đã nghe quen thuộc hơn một trắm nghìn lần từ khi tới đây rồi, nó nhiều vô kể, không biết bây giờ lại là thứ gì nữa đây. Mà cũng lạ đó chứ, đâu là lần thứ 2 hoặc ba gì đó có người tới gõ cửa phòng cậu, không biết là có chuyện gì nữa. Mong đừng là mấy thứ nhiệm vụ không phù hợp hoặc thứ gì đó đại loại vậy.