Nhân Danh Tình Yêu-Mộng Tiểu Nhị – Chương 68:Nghe thấy anh yêu em – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 1 lượt xem
  • 7 tháng trước

Nhân Danh Tình Yêu-Mộng Tiểu Nhị - Chương 68:Nghe thấy anh yêu em

Chắc chắn là muốn thử rồi, nếu không thì cô cũng chẳng đề cập đến.

Còn về trải nghiệm, cô đã và đang tận hưởng.

Đương nhiên cô vẫn muốn trải nghiệm được tình yêu vô cùng mãnh liệt của anh.

Thời Miểu đặt hai tay lên vai anh, khẽ hôn lên má anh, sau đó nghiêng mặt áp sát vào má anh, cái lạnh trên mặt cô được hơi ấm của người đàn ông xua tan đi mất.

\”Hạ Ngôn nói trong nhóm bạn của các anh, anh là người khó theo đuổi nhất, yêu cầu của anh lại là không yêu anh, sau đó em không hề nghĩ đến chuyện em và anh sẽ ra sao nữa.\”

Mẫn Đình hỏi: \”Bây giờ thì sao?\”

\”Bây giờ thì muốn rồi.\”

Mẫn Đình vô thức thở phào nhẹ nhõm. Anh nghiêng đầu, gần như áp sát vào môi cô nói: \”Dễ theo đuổi hay khó theo đuổi em không cần quan tâm, không cần em phải làm gì cả, chỉ cần chấp nhận anh là được.\” Anh sẽ chủ động, vì vậy sẽ không tồn tại chuyện anh dễ hay khó theo đuổi.

Thời Miểu hôn môi anh, cố gắng đẩy môi anh ra.

9 giờ 46 phút tối, Thời Miểu mới làm phẫu thuật xong. Ca mổ tách lớp động mạch chủ A này kéo dài gần 8 tiếng, chủ nhiệm là người mổ chính còn cô là phụ mổ 1. Đọc đầy đủ tại web: cohoala.com  Trở lại phòng, đồng nghiệp đã đặt cơm cho cô. Thời Miểu vừa húp được hai мuỗng bún thì đàn anh trực đêm hôm nay bước vào. \”Chủ nhiệm bảo em ăn xong thì qua phòng làm việc của ông ấy.\” Hà Văn Khiêm vòng tay ra sau gáy đấm đấm rồi ngồi xuống trước máy tính. Thời Miểu hơi khựng lại: \”Chủ nhiệm còn chưa về sao?\” \”Chưa.\” Chủ nhiệm cố ý ở lại tìm cô nói chuyện, đây không phải là việc nhỏ. Thời Miểu không ăn tiếp, buông đũa xuống, thuận tay rút tờ khăn giấy rồi đứng lên. Hà Văn Khiêm thấy vậy thì ấn cô ngồi xuống: \”Đừng vội, em cứ từ từ ăn. Chủ nhiệm cũng đang ăn.\” – Anh ấy nhỏ giọng nói: \”Cái ông cố mới đến kia mách lẻo em rồi, ngay trước mặt các đồng nghiệp khác trong phòng. Mách cụ thể về chuyện gì thì anh không hỏi ra được. Chủ nhiệm gọi em chắc là vì chuyện đó.\” \”Ông cố mới đến\” mà đàn anh nhắc đến kia tên là Khương Dương, con trai của viện trưởng Khương, mới vào khoa ngoại Tim mạch không lâu. Hai người họ ít khi tiếp xúc, cũng chẳng có liên quan gì.

Trong lúc hôn nhau, Mẫn Đình tháo chiếc nhẫn cưới ở ngón áp út ra nhét vào tay cô: \”Ngày làm lễ cưới em chưa giúp anh đeo nhẫn, bù lại cho anh đi.\”

Hôm đó không có lời thề nguyện kết hôn, khâu bày tỏ với nhau và trao nhẫn cho đối phương tự nhiên cũng bị lược bỏ.

Thời Miểu muốn quay mặt lại nhìn để giúp anh đeo vào, nhưng Mẫn Đình lại không buông môi cô ra.

Không có cách nào khác, cô lần theo cánh tay anh xuống dưới, lướt qua chiếc đồng hồ đeo tay, nắm lấy bàn tay có khớp xương rõ ràng của anh.

Trong nụ hôn sâu, cô đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út thon dài mạnh mẽ của anh.

Mẫn Đình nắm lấy tay cô, mười ngón tay đan vào nhau.

Buổi chiều tại hội trường phụ của diễn đàn, có mấy lần anh nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn của mình.

Tháng thứ bảy sau khi Thời Miểu và Mẫn Đình lãnh chứng, hai người mới dọn đến ở cùng nhau. Đọc đầy đủ tại web: cohoala.com Lúc đó cả hai vẫn không khác gì hai người xa lạ. Đồng nghiệp sôi nổi tò mò, gia đình cô xuất thân bình thường như vậy, sao có thể gả vào gia đình thượng lưu trong giới Bắc Kinh, lại có thể khiến Mẫn Đình cưới cô, ngoài cô ra thì không chịu cưới người khác. Không có cái gì gọi là \”ngoài cô ra thì không cưới người khác\” cả, việc kết hôn chẳng qua là vừa lúc thích hợp mà thôi, giữa hai người cũng không có chút tình yêu nào. Trước khi xem мắt, mối giao thiệp duy nhất giữa cô và Mẫn Đình là việc cô đã hôn anh khi chơi trò \’Thật hay thách\’ vào mấy năm trước. Nhưng bởi vì quá lâu rồi, trước đó hai người chẳng hề quen nhau nên anh không nhớ ra cô. Yêu cầu duy nhất của Mẫn Đình đối với người bạn đời tương lai của mình là: không yêu anh. Đọc đầy đủ tại web: cohoala.com. Bởi vì anh cũng không thể đáp lại tình cảm của đối phương được, đối với anh việc kết hôn chỉ là để ứng phó với người trong nhà mà thôi. Lãnh chứng được nửa năm thì mới dọn vào phòng tân hôn, tối hôm đó anh có tiệc xã giao nên ban khuya mới về nhà. Thời Miểu ngủ quên trên ghế sô pha trong phòng khách, có lẽ cô đang mơ thấy chuyện buồn nào đó mà một người bình thường lạnh lùng lý trí như cô lúc này lại ở trong мơ khóc nức nở. Mẫn Đình thấp giọng gọi cô: \”Thời Miểu\”. Thời Miểu không tỉnh, khóe mắt vẫn đẫm lệ. Do dự một lát, anh liền ôm cô vào lòng mình mà dỗ dành thật lâu.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.