Nhân Danh Tình Yêu-Mộng Tiểu Nhị – Chương 66:Anh đã nhận được quà sinh nhật rồi – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 1 lượt xem
  • 7 tháng trước

Nhân Danh Tình Yêu-Mộng Tiểu Nhị - Chương 66:Anh đã nhận được quà sinh nhật rồi

Các món ăn lần lượt được bưng lên bàn: đậu phụ khô trộn, cải xanh luộc rưới sốt, nấm đùi gà áp chảo.

Bộ đồ ăn bằng sứ màu trắng kem, mấy món ăn trong đĩa màu sắc hài hòa, chắc chắn hương vị cũng không tệ. Thương Uẩn thường xuyên ăn cơm với Mẫn Đình, đương nhiên biết những món ăn gia đình này là ai thích ăn.

Kế đó, món cá hấp được bưng lên.

Thương Uẩn vừa định nói với Mẫn Đình: chẳng lẽ tất cả đều là những món cậu thích ăn sao? Thì ngay sau đó canh tôm viên nấm được mang ra.

Tự làm tôm viên rắc rối như vậy, anh ta nghĩ một chút cũng có thể đoán ra được.

Bốn người ăn cơm, Thời Ôn Lễ làm tổng cộng sáu đĩa đồ ăn và một món canh.

Khăn trải bàn kẻ ca rô tươi mát, hoa cúc La Mã nở rộ, có vài chiếc bánh cupcake giấy, còn có cả hơi ấm gia đình ngập tràn trên bàn ăn này, Thương Uẩn thầm nghĩ, nếu anh ta có một anh vợ như vậy, anh ta sẽ không quá bài xích hôn nhân như thế.

Nhà cũ không có cách âm, ngoài cửa sổ, tiếng đàn piano không ngừng vang lên.

Một tiếng trôi qua, đứa trẻ đó cuối cùng cũng không còn đàn vấp váp nữa.

Tháng thứ bảy sau khi Thời Miểu và Mẫn Đình lãnh chứng, hai người mới dọn đến ở cùng nhau. Đọc đầy đủ tại web: cohoala.com Lúc đó cả hai vẫn không khác gì hai người xa lạ. Đồng nghiệp sôi nổi tò mò, gia đình cô xuất thân bình thường như vậy, sao có thể gả vào gia đình thượng lưu trong giới Bắc Kinh, lại có thể khiến Mẫn Đình cưới cô, ngoài cô ra thì không chịu cưới người khác. Không có cái gì gọi là \”ngoài cô ra thì không cưới người khác\” cả, việc kết hôn chẳng qua là vừa lúc thích hợp mà thôi, giữa hai người cũng không có chút tình yêu nào. Trước khi xem мắt, mối giao thiệp duy nhất giữa cô và Mẫn Đình là việc cô đã hôn anh khi chơi trò \’Thật hay thách\’ vào mấy năm trước. Nhưng bởi vì quá lâu rồi, trước đó hai người chẳng hề quen nhau nên anh không nhớ ra cô. Yêu cầu duy nhất của Mẫn Đình đối với người bạn đời tương lai của mình là: không yêu anh. Đọc đầy đủ tại web: cohoala.com. Bởi vì anh cũng không thể đáp lại tình cảm của đối phương được, đối với anh việc kết hôn chỉ là để ứng phó với người trong nhà mà thôi. Lãnh chứng được nửa năm thì mới dọn vào phòng tân hôn, tối hôm đó anh có tiệc xã giao nên ban khuya mới về nhà. Thời Miểu ngủ quên trên ghế sô pha trong phòng khách, có lẽ cô đang mơ thấy chuyện buồn nào đó mà một người bình thường lạnh lùng lý trí như cô lúc này lại ở trong мơ khóc nức nở. Mẫn Đình thấp giọng gọi cô: \”Thời Miểu\”. Thời Miểu không tỉnh, khóe mắt vẫn đẫm lệ. Do dự một lát, anh liền ôm cô vào lòng mình mà dỗ dành thật lâu.

Một bản nhạc \”Đám cưới trong mơ\” hoàn chỉnh vang vọng trong màn đêm yên tĩnh.

Bản piano này từ nhỏ đến lớn anh ta đã nghe biết bao nhiêu lần, từ buổi hòa nhạc của những nghệ sĩ piano nổi tiếng thế giới đến những đám cưới của rất nhiều bạn bè, cho đến tận giờ phút này, rõ ràng là đứa trẻ kia chơi đàn không mấy mượt mà, cũng không có kỹ thuật gì, nhưng không hiểu tại sao anh ta lại thấy hay đến vậy.

Thương Uẩn rót cho mình nửa ly rượu vang đỏ: \”Trước tiên tôi chúc hai người tân hôn vui vẻ.\”

Thời Miểu cười cụng ly: \”Cảm ơn anh.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.