Một ngày trước khi diễn ra hội nghị khoa ngoại tim mạch, Thời Miểu nhận được cuộc gọi từ chú Trần tài xế, hỏi cô có rảnh không để mang đồ qua cho cô.
Chú Trần cũng nói nếu cô không rảnh thì chỉ cần có người ở văn phòng là được.
Buổi chiều Thời Miểu không có ca phẫu thuật, đang chuẩn bị bài thuyết trình cho ngày mai.
\”Chú Trần, chú không cần lên đâu, con xuống lầu lấy ạ.\”
\”Con lấy không xong đâu, ba hộp đồ lớn lận.\”
\”……\”
Hộp đựng đồ văn phòng phẩm sao?
Thứ đặt trong văn phòng của cô, ngoài đồ văn phòng phẩm thì cô không nghĩ ra được món nào khác.
Vài phút sau, chú Trần và một người khác khiêng mấy chiếc thùng lên lầu.
Mẫn Đình mua máy pha cà phê cho cô, không chỉ một mà nhiều cái, cả hạt cà phê và bột cà phê cũng được chuẩn bị đầy đủ.
Văn phòng có mấy cái bàn sát tường, đặt máy pha cà phê lên trên là vừa vặn.
Hầu hết các đồng nghiệp trẻ bọn họ đều thích uống cà phê, thậm chí hai ly một ngày. Lúc trước có đồng nghiệp đã đề xuất với Chủ nhiệm mua một chiếc máy pha cà phê. Chủ nhiệm nói rằng ở nhà ông có máy pha cà phê rồi, có thể cho mọi người dùng miễn phí, nhưng tiền mua viên nang cà phê thì khoa không có nhiều kinh phí như vậy. Hơn nữa ông ấy cũng cân nhắc đến việc có những người không uống cà phê, cuối cùng ý kiến này cũng bị gác lại.
Thế là nhiều đồng nghiệp đã đề xuất mọi người cùng nhau góp tiền mua. Chủ nhiệm nói: Thôi bỏ đi, sớm muộn gì cũng sẽ có người vì người khác uống nhiều hơn mình một ly mà cảm thấy bản thân thiệt thòi.
Nhưng mỗi tháng Chủ nhiệm đều tự bỏ tiền túi ra để mời mọi người uống cà phê hoặc trà vài lần.
Bây giờ có máy pha cà phê do Mẫn Đình tặng, chủ nhiệm có thể tiết kiệm được một khoản tiền.
Thời Miểu: Mua một máy pha viên nang là đủ rồi, không cần phải mua loại bán tự động đâu.
Cà phê xay bằng máy pha cà phê bán tự động đương nhiên ngon hơn, nhưng cô không có thời gian và kiên nhẫn, kỹ thuật cũng không được.
Mẫn Đình đang ở hội trường, tranh thủ trả lời: Máy pha cà phê bán tự động đó mua riêng cho Khương Dương dùng, đến lúc đó bảo cậu ta pha cho em một ly.
Dù gì thì những người chú trọng chất lượng cuộc sống mới hiểu rõ nhất về những người sống chăm chút tinh tế. Khương Dương không bao giờ uống cà phê hòa tan, cà phê viên nang cũng ít uống, anh ta rất thích cà phê mới xay.
Mẫn Đình: Cà phê bột và hạt cà phê là Lâu Duy Tích cung cấp, anh ta nói chỉ cần còn sống ngày nào thì cà phê của khoa ngoại tim mạch các em sẽ không bao giờ thiếu.
Thời Miểu: Bảo anh ta tháng sau đến tái khám.
Mẫn Đình chợt bật cười, biết rõ cô đang đùa nhưng vẫn đồng ý theo cô: Được.