Nhà Có Bé Ngoan – Thính Nguyên – Chương 74 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 18 lượt xem
  • 7 tháng trước

Nhà Có Bé Ngoan – Thính Nguyên - Chương 74

dịch: Uyên Uyên


Chương 74

Vẫn là căn nhà mà Lâm Mạn Xu đưa chìa khóa cho sau khi Lâm Du đánh nhau với người khác trước trường rồi được Văn Chu Nghiêu dẫn ra ngoài sống. Nơi này có người đến quét dọn định kỳ. Rất nhiều năm rồi, rất nhiều người và việc đang thay đổi, nhưng nơi này vẫn khác chi mấy năm trước.

Thời gian phảng phất như quay ngược lại khi đó, chiếc bàn làm việc Văn Chu Nghiêu chuẩn bị riêng cho cậu cũng còn trong góc cũ.

Lâm Du bảo lạnh. Từ khi dẫn cậu vào cửa Văn Chu Nghiêu chẳng hề lên tiếng nói câu nào, Văn Chu Nghiêu bế cậu đi thẳng vào phòng tắm.

Cởi hết quần áo, ôm cậu ngâm mình vào nước nóng.

Từ run rẩy nhè nhẹ, Lâm Du ấm dần lên, rồi bình tĩnh trở lại.

Cậu nhắm mắt, tựa sát vào lồng ngực Văn Chu Nghiêu. Cả phòng tắm ngập trong hơi nước nóng, làm cậu thấy như mọi âu lo đều trôi xa.

Không ai lên tiếng nói gì. Lâm Du mệt mỏi như cạn kiệt sức lực, giờ đang tựa vào anh mình, cậu không muốn suy nghĩ tới gì nữa. Không nghĩ đến sự thất vọng và bất lực của bố mẹ, không nghĩ đến tương lại, cũng chẳng nhìn lại quá khứ, cậu chỉ nghĩ nếu thời gian dừng lại tại giây phút này, vĩnh viễn dừng chân, thì cũng tốt lắm.

Sau đó nước nguội đi. Văn Chu Nghiêu thay nước hai. Lâm Du tươi tỉnh hơn một chút.

Cậu úp người bên thành bồn, nghiêng đầu nhìn anh mình qua lớp sương mờ, nói trong bất mãn: \”Giống nằm mơ quá.\”

Một giấc mơ hoang hoải không hề có điềm báo trước.

Mọi thứ trong mộng đều nát tan. Cậu vẫn không thoát được, vẫn công khai, rời khỏi nhà, không chừng sau này vẫn phải lưu lạc chân trời góc bể.

Nhưng thật kỳ lạ, cậu cảm nhận thật kỹ, lại cảm thấy thật ra mình chẳng hề đau buồn tuyệt vọng đến thế.

Có lẽ vì lần này người lưu lạc chân trời cùng cậu mang tên Văn Chu Nghiêu.

\”Không phải mơ, là thật đó.\” Văn Chu Nghiêu cầm vòi sen xối nước xuống từ vai cậu, không chịu dỗ dành cậu.

Mũi Lâm Du rịn mồ hôi vì nóng.

\”Anh sẽ không cần em nữa à?\” Cậu tròn mắt hỏi.

Văn Chu Nghiêu liếc cậu một cái, \”Nói điên nói khùng gì đấy.\”

Lâm Du từ từ ngồi lên từ tư thế nằm sấp, chen vào giữa hai chân Văn Chu Nghiêu, vòng tay quanh cổ ôm anh.

Cảm giác da thịt kề sát vào nhau thế này mang lại sự an toàn trước nay chưa từng có, chặt hơn một chút, chặt hơn chút nữa. Cậu chưa từng nghĩ mình lại khao khát được tiếp xúc da thịt đến thế này.

Như một kẻ nghiện đã sa đọa, cọ vào anh, hôn lấy anh.

Văn Chu Nghiêu không nói tiếng nào, chỉ ôm cậu thật chặt.

Anh dụi vào vành tai cậu khẽ hỏi: \”Muốn làm không?\”

Lâm Du gật đầu không chút do dự.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.