Nhà Có Bé Ngoan – Thính Nguyên – Chương 31 – 35 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 19 lượt xem
  • 7 tháng trước

Nhà Có Bé Ngoan – Thính Nguyên - Chương 31 - 35

dịch: Uyên Uyên

Chương 31

Sống lưng Lâm Du lạnh buốt, lập tức có dự cảm chẳng lành.

Quay đầu lại nhìn thì quả nhiên, Văn Chu Nghiêu đang lao vào cửa như cơn gió lốc, bước chân như tóe lửa, vội vội vàng vàng.

\”Anh.\” Lâm Du cất tiếng gọi.

Văn Chu Nghiêu liếc mắt nhìn cậu rồi gật đầu chào Sở Thiên Hướng đứng cạnh, \”Chú.\”

Sở Thiên Hướng thấy Lâm Du chột dạ ra mặt thì buồn cười cực, cứ như cậu công tử nhỏ ngồi trên sô pha điềm nhiên ra điều kiện với người khác mới rồi đã biết mất không còn tung tích. Chú âm thầm khụ một tiếng rồi nói với Văn Chu Nghiêu: \”Nếu cháu đã tới đây rồi thì tự dẫn em về nhé, bọn chú không theo nữa. Lần sau có thời gian thì đến chỗ chú ăn cơm.\”

\”Dạ.\” Văn Chu Nghiêu đáp, \”Cảm ơn chú.\”

Sở Thiên Hướng vỗ vai Văn Chu Nghiêu, môi cong cong, \”Bình tĩnh chút, đừng làm nó sợ.\”

Rồi là dẫn người rời đi.

Vốn dĩ giờ này trong đại sảnh cũng chẳng có mấy ai, đặc biệt là lúc nãy ông chủ Tiêu đó làm hùng làm hổ lên, rồi nhóm Sở Thiên Hướng kéo đến, người có mắt nhìn đều chạy từ sớm.

Văn Chu Nghiêu xách áo khoác, cúi đầu nhìn người trước mặt, giọng không chút cảm xúc: \”Lâm Du, em có gì muốn nói với anh không?\”

\”Vậy phải xem…\” Lâm Du do dự, liếm môi rồi nói: \”Anh biết được bao nhiêu rồi.\”

\”Đừng có giả ngây giả dại với anh.\” Đến lúc này Văn Chu Nghiêu cũng để lộ sự tức giận, \”Tự em nói rõ ràng chi tiết từ đầu tới cuối tất cả mọi chuyện cho anh nghe.\”

Lâm Du nuốt nước miếng, thò tay định nắm tay áo anh.

Nhưng cậu bị Văn Chu Nghiêu vung tay tránh. Anh liếc nhìn cậu, nhíu mày, \”Đừng có giở trò đó, sao em không nhìn lại xem mình bao lớn rồi?\”

\”Nhưng em đúng là con nít mà.\” Trước mắt Lâm Du thật sự không biết phải nói sao nữa, nghĩ tới đâu nói đại tới đó: \”Em còn nhỏ dại mà.\”

\”Nhỏ dại?\” Văn Chu Nghiêu nheo mắt, chụp lấy cổ tay Lâm Du nói: \”Lâm Du, em còn nhỏ dại, mà em dám dùng dao với người khác?\”

Lâm Du thật không hiểu nổi rốt cuộc làm cách nào anh biết được chuyện cậu đâm người ta trong thời gian ngắn như thế.

May mà cậu cũng quen rúm ró lại trước mặt anh rồi, lập tức đáp: \”Em sai rồi, em không nên làm người ta bị thương.\”

Sắc mặt Văn Chu Nghiêu không hề khá lên chút nào.

Anh nắm cánh tay Lâm Du xách cậu ra ngoài.

Rồi anh dừng lại trước cửa, nhìn cậu dưới ánh đèn vàng sáng hấp háy trên đỉnh đầu, nói: \”Lâm Du, tới tận lúc này em vẫn chưa hiểu rõ vấn đề của mình nằm ở đâu, là em không nên làm người khác bị thương à?\”

\”Cách làm quá thô bạo.\” Lâm Du nói.

Cậu vừa dứt lời là Văn Chu Nghiêu hít sâu mấy hơi.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.