Ngày đầu tiên, khu cách ly chỉ có mười mấy người bệnh vào ở, một số khác cứ ngờ vực thăm dò quanh thôn trang.
Mới đầu Tiêu Ngự còn sợ họ quấy rối việc chữa trị, căn dặn các Bộ khoái sẵn sàng phòng thủ. Không ngờ những người kia căn bản không dám đến gần thôn trang, nếu thấy có xe ngựa chuyển bệnh nhân đến thì tránh xa ngay.
Có lẽ họ thấy thôn trang cách ly này không hoang tàn đổ nát như tưởng tượng, trừ bệnh nhân được đưa vào thì còn rất nhiều người mặc y phục phòng hộ tất bật lui tới, cảnh tượng vô cùng khí thế.
Khu cách ly không phải để vứt bỏ bệnh nhân chờ chết, là chữa bệnh đàng hoàng.
Tin này nhanh chóng lan truyền khắp thành Hoài Thiên. Đến ngày thứ ba, bên ngoài lục tục người nhà chủ động đưa người phát bệnh nặng đến khu cách ly.
Trong số đó có không ít người tình trạng cực kỳ nguy cấp, phải bù dịch liên tục để duy trì tính mạng.
Nửa tháng trôi qua, có rất nhiều bệnh nhân hồi phục đã rời khỏi khu cách ly, mỗi ngày cũng ít còn bệnh nhân mới chuyển đến nữa, bấy giờ Tiêu Ngự mới nhàn rỗi được một chút, ngồi ngẫm lại tất cả những vấn đề phát sinh.
\”Nếu có điều kiện truyền dịch là tốt rồi…\” Tiêu Ngự tắm xong, thay y phục khác, ngồi cầm bút lông chống cằm.
Dụng cụ truyền dịch có thể chế tạo rất nhanh, người có tài thủ công ở thời đại này cực kỳ xuất sắc, chỉ dựa vào đôi tay mà có thể làm ra vô số linh kiện tinh vi phức tạp. Mấy thứ trang sức tinh xảo còn làm được thì thứ dụng cụ này có là gì.
Then chốt là dung dịch truyền trực tiếp vào tĩnh mạch phải được khử trùng tuyệt đối chứ không như nước muối sinh lý, không thể lấy muối pha nước là dùng được.
Muối của thời đại này toàn là muối thô, chứa rất nhiều tạp chất, ăn còn thấy đắng thì làm sao đưa vào cơ thể được?
\”Ôi, phiền quá mà…\” Tiêu Ngự liệng bút, đứng dậy đi tới đi lui. Nước trên tóc còn chưa khô, tích thành giọt chảy xuống đuôi, nhỏ ướt cả áo.
Tiêu Ngự lấy cái khăn trong ngăn kéo, vừa đi vừa lau tóc, cuối cùng quấn khăn mấy vòng trên đầu.
Nhớ máy sấy tóc quá… Tiêu Ngự quấn tóc thành hình vỏ ốc đi vòng vòng trong phòng.
Những chuyện ở hiện đại làm dễ đến đâu thì ở cổ đại lại khó như lên trời. May mà hắn không phải con gái thật sự, nếu không đến tháng thì biết làm sao…
Ánh nến trong phòng hắt bóng hắn lên khung cửa sổ, ngẫu nhiên lọt vào mắt một người tình cờ đi ngang qua.
Tạ Cảnh Tu dừng chân, nhìn cái bóng quái dị trên cửa.
Nhị Cửu luôn đi theo y cũng thấy, chậc một tiếng, \”Vị Phượng đại tiểu thư quả thật chẳng quan tâm thể diện.\”
Để thuận tiện chữa trị trong khu cách ly, Tiêu Ngự đã chuyển ra ở tạm trong viện tử kế bên. Nguyên lão Vương gia đã chuyển biến tốt nhưng nhất định muốn tuân theo quy định của Tiêu Ngự, chủ động vào khu cách ly.