Tiêu Ngự giao lọ bảo bối cho Bách Linh và Lục Dung Dung, lúc này mới nhìn Chu Ngôn. Thấy Chu Ngôn chỉ trơ ra không nói chuyện, mặt hiện rõ vẻ căm ghét.
Hắn từng trải nghiệm Phượng Vân Ninh ích kỷ ác độc và Phượng Vân Phi vô dụng nhu nhược, lúc nào cũng chỉ lo cho lợi ích của bản thân, nếu nói hắn hận hai người kia cũng không phải, vì hắn không có tình cảm dư thừa với hai người kia, thân thiết hay căm ghét làm gì cho mệt.
Nhưng bây giờ gặp chuyện bất bình mà bàng quan thì hắn cực kỳ ghét.
Huống chi nhân tài trẻ tuổi như Lâm Hiển rất khó kiếm, mang địa vị cao mà tao nhã hữu lễ, có lòng nhân từ và bản lĩnh thật sự, không biết có chỗ nào không đạt đến yêu cầu của Việt Bắc hầu mà lại vô tình với Lâm Hiển như vậy.
Chu Ngôn vất vả lắm mới lấy lại tinh thần từ uy áp của Tạ Cảnh Tu, khi đối mặt Tiêu Ngự thì không kiêng dè, tùy tiện chắp tay nói, \”Hôm nay đã là ngày thứ ba, Hầu gia lo cho thương thế Lâm thiếu gia, đặc biệt phái tại hạ đến thăm. Nếu thương tích của Lâm thiếu gia vẫn chuyển biến xấu, tại hạ không thể để hắn lại Quảng An đường nữa! Phượng đại phu cũng là thầy y, đừng vì danh tiếng của mình mà làm tổn hại an nguy của Lâm thiếu gia.\”
Nói rất chính nghĩa hùng hồn, không biết lúc nãy hắn đã rải lời đồn gì trước cửa Quảng An đường mà bây giờ thu được không ít lời hưởng ứng.
Ngoài mấy tên nói mát, người dân hay đến xem bệnh cũng nói, \”Phượng đại phu y thuật cao siêu, lại nhân nghĩa, hương thân tám dặm xung quanh đều biết, dù Phượng đại phu có ca bệnh không chữa được cũng không ai có thể nói xấu ngươi, Quảng An đường vẫn là y quán tốt nhất trong lòng chúng ta. Nếu người trong phủ đến thì cứ để hắn mang người đi đi. Sau này có chuyện gì cũng đừng đổ lên đầu Phượng đại phu.\” Đúng là toàn tâm toàn ý suy nghĩ cho Tiêu Ngự và Quảng An đường.
Vừa rồi Chu Ngôn ép hỏi Tần Cánh đã tìm ra cách chữa trị cho Lâm tướng quân chưa, mọi người đều thấy Tần Cánh quẫn bách nên nghĩ chắc là Quảng An đường bó tay rồi.
Chu Ngôn đắc ý dạt dào, hắn rất tự tin với độc dược \”khuê mộng\” của mình, cả thiên hạ chắc chắn không ai giải được. Cho Quảng An đường ba ngày chỉ để họ chứng kiến sức mạnh của khuê mộng thôi, chỉ cần là người thức thời thì nên mau chóng đẩy phiền toái kia ra khỏi cửa, không bận tâm nữa.
Hắn muốn tước vị của Lâm Hiển chứ không hứng thú với y quán nhỏ bé này.
Dân chúng đến Quảng An đường xem bệnh đương nhiên biết y thuật Phượng đại phu thế nào, ngay cả hắn còn không tìm ra biện pháp thì chắc là bệnh rất khó chữa.
Bọn họ tốt bụng che chở Tiêu Ngự và Quảng An đường, học trò và người làm trong Quảng An đường mấy hôm nay thấy Phùng đại phu và Tiêu Ngự khổ sở nghĩ cách, lòng cũng cuống lên.
Nếu thật sự không tìm ra cách chữa, e là bây giờ Tiêu Ngự cũng nản lòng mà nhượng bộ.
Nhưng cám ơn mấy con ruồi xanh óng đáng yêu, nếu hắn không đập cho hạng táng tận lương tâm này thành đầu heo thì thật có lỗi với những sinh linh bé nhỏ vo ve.