Nghe Nói Mỗi Ngày Đều Phát Kẹo – Viên kẹo thứ năm mươi bảy – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 9 lượt xem
  • 7 tháng trước

Nghe Nói Mỗi Ngày Đều Phát Kẹo - Viên kẹo thứ năm mươi bảy

Ra khỏi phòng nghỉ, tâm trạng Từ Lạc Dương còn tốt hơn cả thời tiết tháng tư. Nhớ tới một câu chuyện từng đọc được trên weibo, cậu vội vàng chụp một bức ảnh bầu trời post lên vòng bạn bè, sau đó bắt đầu đợi.

Năm giây sau, người đầu tiên ấn like xuất hiện, Từ Lạc Dương hào hứng bấm vào xem — không phải Thích Trường An, là Diệp Thiểm Thiểm, thất vọng quá!

Tự nói với mình phải kiên nhẫn, Từ Lạc Dương tiếp tục chờ, mãi đến tận cái like thứ năm, trên màn hình cuối cùng cũng xuất hiện tên Thích Trường An. Thỏa mãn chụp màn hình lại, cậu gửi ảnh qua cho Thích Trường An: \”Vòng bạn bè được anh bấm like, chính là vòng ngọt ngào!\”

Thích Trường An gửi lại một tin nhắn thoại: \”Ngoan, sao Náo Náo lại ngọt ngào thế?\”

Không nhịn được nghe đi nghe lại câu này bảy lần, Từ Lạc Dương cảm thấy mình sắp chết chìm trong âm cuối hơi nâng lên của đối phương rồi. Kiềm chế nội tâm đang kích động lại, Từ Lạc Dương bắt đầu nghiêm túc trả lời câu hỏi: \”Phân tích trên phương diện sinh vật học, là vì nơi em sinh ra và lớn lên chênh lệch nhiệt độ giữa ngày và đêm rất lớn, cho nên phần đường tích lũy lại hơi nhiều, nên là rất ngọt.\”

Sau khi tin nhắn thoại gửi đi, rất nhanh đã có tin nhắn trả lời, chỉ có năm chữ: \”Về anh sẽ nếm xem.\”

Vào giờ phút này, Từ Lạc Dương chắc chắn, nai con đâm loạn trong lòng mình đã đâm đến hôn mê rồi! Nhưng mà, trong chuyện yêu đương, bọn họ rõ ràng đều cùng là lính mới đang trong giai đoạn bắt đầu học tập cơ mà, tại sao luôn cảm thấy Thích Trường An tiến bộ nhanh hơn mình nhiều nhỉ?

Chắc chắn là ảo giác!

Từ Lạc Dương thả điện thoại vào trong túi áo, mới đi được một bước, chợt nghe thấy giọng của Wilson: \”Từ, có thể tiếp tục đứng im tại chỗ được không?\”

Men theo giọng nói nhìn sang, Từ Lạc Dương nhìn thấy Wilson đang cầm giấy viết viết vẽ vẽ, tầm mắt hai người nhìn thẳng nhau, Wilson còn quơ quơ bút chì kẹp trong tay. Từ Lạc Dương hiểu ngay, nghe lời mà dừng lại, không bước đi nữa.

Ánh mắt Wilson cực kỳ nóng bỏng, nhưng không khiến người ta phản cảm, Từ Lạc Dương cũng từng cảm nhận được ánh mắt này từ ba mình — đó là sự say mê và chuyên tâm khi có linh cảm.

Cứ đứng như vậy gần ba phút, Wilson mới bước nhanh tới, hai mắt sáng lên:\”Cậu đúng là Muse cho linh cảm của tôi! Nhanh xem đi, cảm thấy thế nào?\”

Từ Lạc Dương cúi đầu nhìn qua, phát hiện hình vẽ trên giấy là bản thảo thiết kế, khăn quàng cổ kết hợp với áo khoác ngoài cắt may kỳ lạ, mặc dù không biết muốn biểu đạt cái gì, nhưng không xấu. Thế là Từ Lạc Dương cũng ăn ngay nói thật: \”Không xấu.\”

Lòng bàn tay Wilson vỗ trên vai cậu: \”Cậu rất giống ba cậu, ánh mắt và thẩm mỹ đều đòi hỏi rất cao! Đợi quần áo làm xong, tôi sẽ tặng cậu một bộ, cậu có thể mặc qua đây xem biểu diễn thời trang!\”

Sự chú ý bị hấp dẫn bởi một từ đối phương nhắc đến, giọng Từ Lạc Dương hơi dè dặt: \”Ba… tôi?\”

\”Đúng vậy, là Từ Quần Thanh đó.\” Lúc Wilson nói ra cái tên này, phát âm rất chuẩn. Ông ta tiện tay kẹp bút chì ra sau tai, nói tiếp: \”Ba cậu từng quay một bộ phim, tên là《Vũ hội cung đình》, nói về sự xa xỉ và điên cuồng trong xã hội quý tộc của đất nước này. Tất cả trang phục trong phim, đều do tôi thiết kế. Nhưng mà đây là chuyện lúc tôi mới tốt nghiệp học viện trang phục La Mã, hơn hai mươi năm trước rồi.\”

Từ Lạc Dương rất ngạc nhiên: \”Nhưng tôi chưa từng nghe ba tôi nhắc tới chú.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.