Diệp Lâm Anh hơi đẩy nhẹ nàng ra, nghe câu nói đầy sự dâm đãng kia, cô nuốt nước bọt ngắm nhìn trộm nàng.
Chỉ 17 tuổi mà mông ngực đều căng tròn, eo lại thon gọn, khuôn mặt mỹ miều, làn da lại trắng trẻo như bông, thật sự nhìn nàng, cô chỉ muốn hung hăng đè xuống mà thao cả đêm.
Cô gượng người, không nhìn nàng nữa, kẻo cô lại nghĩ linh tinh, cô chỉ chỉ.
– Em….em về lớp đi.
Thùy Trang biết cô là đang lo lắng nàng chỉ trêu đùa cô, nàng tiến tới cầm lấy cánh tay cô lắc lắc.
– Dì, tan học dì chở em về được không ?
– Về nhà ?
– Viện mồ côi. – Thùy Trang tỉnh bơ trả lời.
– Viện mồ côi ? – cô nhíu mày, thật sự cô có tình ý với nàng nhưng vẫn chưa từng nghiêm túc điều tra về hoàn cảnh gia đình nàng, không ngờ bé gái này lại là trẻ mồ côi. Tim cô chợt quặn lại, có phải nàng đã chịu rất nhiều thiệt thòi không?
Nhìn vẻ mặt ngạc nhiên của cô, Thùy Trang chỉ nhún vai nói.
– Sinh ra đã bị người ta quăng vào đó.
Diệp Lâm Anh chợt đau xót, trẻ con càng hiểu chuyện càng khiến người ta đau lòng. Có phải Thùy Trang đã từng tủi thân ? Từng ganh tị với bạn bè ? Từng bị ấm ức?
Cô nhẹ giọng.
– Ừm, dì sẽ chờ.
Thùy Trang quay lưng đi được vài bước đã bị Diệp Lâm Anh gọi lại.
– À….mà….họ có tốt với em không ?
Thùy Trang quay đầu, mắt chạm vào mắt cô, mắt nàng long lanh khó tả, rưng rưng giống như rất uất ức :
– Không tốt. Em phải làm rất nhiều việc. Học về phải đi chặt củi, đun nước, nấu cơm, quét sân, ba giờ sáng đã phải thức dậy giúp họ làm thức ăn. – Vì nàng sống dựa vào tiền của họ nên phải phụ giúp họ, nhưng những việc đó thật sự quá sức đối với một đứa bé 17 tuổi như nàng.
Diệp Lâm Anh thở dài, mềm mỏng gọi :
– Thùy Trang à…..ừm, ngoan, về lớp đi.
Kết thúc giờ học, Thùy Trang nhanh chóng gom đồ rồi chạy ra khỏi lớp, lại bị Win túm lấy, anh cau có:
– Thùy Trang, chúng ta nói chuyện.
– Cút xéo. – Thùy Trang hất tay anh ra rồi chạy vụt đi.
Quỳnh Nga nhìn họ, cô ấy chỉ biết nhún vai, cô ấy cũng chả ưa gì Win, anh ta thoạt nhìn đã thấy là dạng công tử phong lưu, nhưng Quỳnh Nga sợ Thùy Trang buồn nên không dám xen quá nhiều vào mối quan hệ này, hôm nay thấy thái độ của Thùy Trang, hẳn là Thùy Trang đã thông suốt, Quỳnh Nga mừng thầm.Ra đến cổng đã có một chiếc xe hơi màu trắng đậu ở sát tường, sau cửa kính, hình ảnh Diệp Lâm Anh tiêu sái đang ngồi chờ đợi, Thùy Trang thấy tim nhảy dựng lên, giống như thiếu nữ lần đầu biết yêu.
Nàng chui vào xe, mỉm cười gọi :
– Dì ~~~~
Diệp Lâm Anh nhẹ nhàng thắt dây an toàn cho nàng rồi theo địa chỉ nàng đọc mà lao đi.