Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên Full – XXXIV ( Chương 1601-1650 ) – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 11 lượt xem
  • 7 tháng trước

Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên Full - XXXIV ( Chương 1601-1650 )

Chương 836: Chiến Cuộc Chung Cực, Sắp Bắt Đầu!

\”Ta ra ngoài chơi!\” Nhuế Bất Thông nói, không ngờ có chút dáng vẻ khẩn cấp, còn có chút hưng phấn hớn hở.

Mọi người đều lo lắng nhìn hắn, La Khắc Địch rỡ tay lên trán Nhuế Bất Thông, hồ nghi nói: \”Con hàng này không phải phát điên rồi chứ? Ngao Ngao chỉ nói đùa với ngươi thôi, sướng miệng ấy mà, không có ác ý, nếu ngươi không thoải mái, ta giúp ngươi mắng hắn là thanh long! Vẫn không hài lòng, chúng ta cùng nhau mắng hắn là thanh long là được!\” (Không rõ thanh long ý chửi là gì)

\”Cút! Ta là người khí lượng hẹp hòi như vậy sao? Coi ta là ngươi à? \”Nhuế Bất Thông một chưởng hất tay La Khắc Địch ra, nhìn ánh mắt ân cần của các huynh đệ, trong lòng cũng không khỏi mềm ra,\” Ta nói muốn ra ngoài là có chính sự, chẳng lẽ các ngươi quên à? Ta chính là phượng hoàng tộc, đối với những thứ nóng bỏng, đương nhiên đều có một loại khát vọng khó nói nên lời, hơn nữa loại nhiệt lượng này có thể giúp ta gia tăng rất nhiều tu vi… Đây là hoàn cảnh luyện công bình chưởng chẳng kiếm được, phượng hoàng dục hỏa trùng sinh cũng là ý này. \”

Mọi người bừng tỉnh đại ngộ.

Cố Độc Hành cùng Tạ Đan Quỳnh thả lỏng tay, Nhuế Bất Thông huýt dài một tiếng, cực tốc lao ra ngoài, trực tiếp xông thẳng vào trong biển nham thạch bên ngoài…

Trước mắt tất cả mọi người, Nhuế Bất Thông giờ phút này tựa như một con phượng hoàng đang vỗ cánh bay lượn, liệng một vòng trên không trung, tiếp đó lăng không phi thẳng xuống năm trăm trượng, phốc một cái đã chui vào trong nham thạch nóng chảy, bắn lên nham thạch ngập trời, ùng ục trầm xuống.

Kỷ Mặc cắn ngón tay, nhưng vẫn không nhịn được mà sợ run cả người, nói với La Khắc Địch: \”A Lang, ta thấy thế đéo nào con hàng này giống như là đi tự sát ấy. Ta làm sao lại lo lắng như vậy chứ…\”

La Khắc Địch giận dữ: \”Tiên sư ngươi, đừng gọi là A Lang! Buồn nôn bỏ mẹ! Định tởm chết người không đền mạng hả?\”

\”Phi, ngươi nghĩ khôn quá rồi đấy. Là lang sói chứ không phải lang quân!\” Kỷ Mặc nói: \”Lão tử gọi ngươi là A Lang đúng là sai rồi. Ngươi không phải luôn tự xưng là Lang Kiếm sao? Không bằng gọi ngươi là Tiện Lang đi?\”

\”Phốc!\” La Khắc Địch táng thẳng một quyền vào mặt Kỷ Mặc. Lập tức, một con gấu mèo nóng hổi đã ra lò, Kỷ Mặc giận dữ: \”Ta hảo ý nói chuyện với ngươi, ngươi lại dám động thủ…\” Phốc một quyền đánh trả, La Khắc Địch ngã ngửa ra đằng sau, máu mũi chảy dài, nhất thời giận tím mặt.

Lập tức hai con hàng này nhào vào nhau, đánh nhau túi bụi, lăn qua lăn lại trên mặt đất, miệng thì không ngừng sỉ vả đối phương, tay chân cũng cũng không nhàn rỗi, điên rồi đứt khoát dùng răng cắn luôn.

Đại chiến thế kỷ của tịch mịch và lang, cứ như vậy trình diễn!

Chư vị huynh đệ khác khoanh tay đứng nhìn, vẻ mặt bất đắc dĩ. Đại chiến thế kỷ như vậy, nói mỗi ngày diễn ra một lượt cũng không khác lắm.

Cùng ở chung một chỗ với hai kẻ dở hơi như vậy, nếu như cuộc sống vẫn còn nhàm chán, vậy đúng là chuyện đến lão thiên gia cũng không thể lý giải nổi…

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.