có thể nói, từ sau khi hạ sinh hai tiểu công chúa, mọi thứ đối với ngago thiên cát đều trở nên tốt đẹp vô cùng, cảm giác những bi ai khổ lụy trước đây đều chỉ là giấc mộng, mở mắt ra liền nhìn thấy một bầu trời tươi sáng đầy ắp những hạnh phúc ngọt ngào.
cứ như vậy, thoáng chốc đã sắp đến sinh nhật một tuổi của tư tư và mẫn mẫn, riêng tĩnh nhi hiện tại đã có thể tự mình lật người, bò bò đi khắp nhà rồi.
nhắc mới nhớ, tư tư tên thật là tống minh khuê , đặc biệt giống ba ba thiên cát, xinh đẹp trầm tĩnh, rất ít khi náo loạn. còn tống hạ trân chính là mẫn mẫn, cũng không rõ là giống ba nào, tùy thời đều có thể khóc đến long trời lở đất, hồ nháo muốn đau đầu. mấy tháng nay các ba ba đều đã quay trở lại làm việc, chỉ còn lại ông bà ngao ở nhà loay hoay trông ba đứa cháu nhỏ… cũng may mà trịnh tú quân một tuần bảy ngày sẽ chạy sang đây hết năm ngày, cùng ông bà ngao hì hục giữ cháu.
\”tĩnh nhi, con bò đi đâu đấy???\”
\”ôi sao lại khóc nữa rồi?? mẫn mẫn ngoan, bà thương…\”
\”ô tôi vừa dỗ con bé xong kia mà!!\”
\”này này này tĩnh nhi!!!!\”
\”cẩn thận lại đụng đầu kia!!!\”
\”ôiiiiii!!!! thiên aaaa!!!\”
lâm mỹ cơ mệt mỏi chạy theo tĩnh nhi, còn trịnh tú quân liên tục ầu ơ dỗ dành mẫnn mẫn, bất quá hai tiểu gia hỏa này không chịu nghe lời, khiến cho nhị vị bà bà đây mỗi lúc một khổ sở.
ngược lại ngao kiến hạo vô cùng thư thả, ngồi một chỗ vắt chéo chân, tay ung dung đong đưa cái nôi nhỏ, ru tư tư ngủ. nhìn đến phu nhân nhà mình cùng trịnh tú quân cứ gào thét khóc ròng lại có điểm buồn cười, che miệng quay đầu chỗ khác.
\”ông cười cái gì?\” lâm mỹ cơ bắt được tĩnh nhi, vừa bế lên tay, quay đầu lại liền thấy lão chồng che miệng cười hí hí, nghiến răng trừng mắt với ông.
\”đâu… đâu có…!!!\” ngao kiến hạo lập tức ngồi thẳng lưng, vẻ mặt vô cùng điềm tĩnh như chưa hề xảy ra chuyện gì.
\”ông coi chừng tôi đó!\”
bên kia, trịnh tú quân cũng vừa lúc dỗ xong mẫn mẫn, cảm giác như con bé ngủ rồi thì mọi thứ xung quanh như đâm chồi nảy lộc, tươi sáng đến lạ… cả người bà ướt đẫm mồ hôi, tay bế bé con thật cẩn thận nhẹ nhàng, thở cũng không dám thở mạnh, rất sợ con bé đột nhiên mở mắt ra lại ồn ào khóc ré lên.
nhị vị bà bà nhìn nhau, chỉ biết thở dài cam chịu.
\”ba mẹ, dì tú quân. \” ngao diệc linh mở cửa, thẫn thờ đi vào.
\”a linh? sao hôm nay con về sớm vậy?\” lâm mỹ cơ vừa cho tĩnh nhi uống sữa vừa hỏi.
\”bị đuổi về….\” ngao diệc linh bĩu môi chán chường.
\”…. ai đuổi? mà tại sao lại đuổi?\” ngao kiến hạo nâng mắt nhìn con gái mình.
.
.
.
câu trả lời của ngao diệc linh khiến ba vị trưởng bối đều rơi vào trầm tư, nhất thời không biết phải nói gì, riêng lâm mỹ cơ chỉ muốn đập cho con gái mình một trận!!