Ngao Lý || Tiểu Bảo Bảo Là Của Tôi, Em Cũng Là Của Tôi. – 58 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Ngao Lý || Tiểu Bảo Bảo Là Của Tôi, Em Cũng Là Của Tôi. - 58

nhìn thấy đèn đỏ trước cửa phòng phẫu thật đã tắt dần, tống hàn quân  cùng mọi người lập tức đứng dậy, hai bước gộp một tiến đến, bất quá còn chưa nghe được kết quả như thế nào đã thấy ngao thiên cát kiệt sức ngã quỵ, hoảng loạn thành một đoàn.

\”thiên cát !!!\” ngao kiế  hạo cùng lâm mỹ cơ  và ngao thụy bằng đồng loạt trợn mắt, bước chân cũng nhanh hơn.

\”cát nhi!!!\” tống hàn quân sợ đến nỗi tim sắp ngừng đập, vội vã cúi xuống, bế người mang đi.

\”bác sĩ ngao?\” tạ phi phi thấy cậu đột nhiên ngất xỉu như vậy cũng một phen hãi hùng.

nhưng suy nghĩ kĩ lại, có lẽ là do ca phẫu thật này quá tốn sức lực đi. một người bình thường cứ cho là có thể nhịn ăn nhịn uống một ngày một đêm đi, cũng có thể thức liên tục mấy ngày, nhưng không ai dám chắc cơ thể họ sẽ không có biến đổi. huống hồ ngao thiên cát  đã đứng một chỗ suốt hơn ba mươi tiếng đồng hồ, cường độ công việc cùng áp lực nặng như vậy, ngất đi cũng dễ hiểu thôi.

chỉ là cô không hiểu… sao lại mang bác sĩ ngao vào khoa sản????

\”bác sĩ, mẹ tôi sao rồi?\” tống hàn quân vừa lo cho ngao thiên cát, vừa bận tâm cho tình trạng của mẹ mình, có chút hoảng kéo kéo tay tạ phi phi.

\”ca phẫu thật rất thành công, bệnh nhân đã không sao rồi, đừng lo. \” tạ phi phi mỉm cười trấn an \”một lát nữa sẽ chuyển bệnh nhân vào phòng hồi sức, lúc đó cô có thể vào thăm rồi.\”

\”cảm ơn bác sĩ, cảm ơn bác sĩ.\” tống nguyệt dao nghe xong liền có thể vứt bỏ tảng đá khổng lồ đang đè nặng trong lòng, cúi đầu cám ơn rối rít.

\”cô nên đến cám ơn bác sĩ ngao, anh ấy thực sự lao tâm lao lực rất nhiều.\” tạ phi phi vỗ vỗ lên mu bàn tay của tống nguyệt dao, sau đó xoay người rời đi.

\”trịnh phu nhân không sao, có thể yên tâm rồi.\” lâm mỹ cơ nắm lấy tay cô, thành tâm chúc mừng.

\”vâng, cảm ơn bác gái, cái kia… mọi người qua với thiên cát ca ca đi, con ở đây với mẹ là được rồi.\” tống nguyệt dao biết hiện tại bọn họ không còn tâm trí nào để nói lời khách sáo nữa, nên trực tiếp nói thẳng.

\”được , vậy bác đi trước. lát nữa bác sẽ quay lại thăm trịnh phu nhân.\” lâm mỹ cơ gật đầu, gấp gáp rời khỏi.

ngao kiến hạo và ngao thụy bằng cũng lục đục chạy theo, sốt ruột không thôi.

\”có tin tức của thiên cát ca ca xin báo cho con biết với. \” tống nguyệt dao nhìn theo.

\”được.\”

tại một căn phòng khác, tống hàn quân đang làm kiểm tra cho cậu, tim đập thình thịch thình thịch, động tác nhất thời cũng không thể kiểm soát.

hắn nhắm mắt lại, hít một hơi thật dài xem như lấy lại bình tĩnh, sau đó tiến hành kiểm tra.

.
.
.

ngao thiên cát mơ màng tỉnh dậy, xung quanh ngập tràn khói trắng, phía trước mờ mịt, không thấy được điểm cuối. cậu loạng choạng đứng dậy, tay bất giác tìm đến đặt lên bụng.

tại sao lại phẳng lì như vậy? bảo bảo đâu?

hai mắt cậu thoáng chốc đỏ ngầu, cả người mất sức ngồi phịch xuống đất, nước mắt không tự chủ tràn ra ngoài, vừa nóng vừa mặn, nhưng sao cảm giác lại thấy cay quá.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.