Ngao Lý || Tiểu Bảo Bảo Là Của Tôi, Em Cũng Là Của Tôi. – 42 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Ngao Lý || Tiểu Bảo Bảo Là Của Tôi, Em Cũng Là Của Tôi. - 42

\”hàn quân!\” ngao thiên cát hốt hoảng nhìn hắn bị đánh ngất, trong lòng không khỏi hẫng đi vài nhịp.

\”mang người đi! động tác nhanh một chút!\” một bóng người lạ lẫm bước ra từ phía sau đám người đang giữ tống hàn quânn, trầm giọng ra lệnh.

\”dạ.\” bọn thuộc hạ có vẻ rất nghe lời người này, dường như ngoài trịnh tú quân ra, thì gã chính là kẻ thứ hai nhúng tay vào việc này.

ngao thiên cát nhíu mày nhìn người này, đây không phải anh họ của tống hàn quân sao?

đám người lục tục cấp tốc mang tống hàn quân sang một chiếc ca nô khác, dự định sau khi đưa ngao thiên cát đi sẽ trực tiếp đem đại thiếu gia về Tống gia giao cho phu nhân. bất quá sự việc lại phát sinh theo một hướng khác ngoài tầm kiểm soát.

tống hàn quân lại mơ màng cựa quậy, cảm giác như không ai có thể đánh gục được hắn. từng trận đau nhức đánh mạnh vào bả vai của hắn, nhưng vẫn không thể khiến hắn yên phận cam chịu bị khống chế như vậy. nhân lúc đám thuộc hạ lơ là nghĩ rằng hắn đã ngất liền vung tay đem vài người xung quanh quăng xuống biển lần nữa.

gã đàn ông kia thực sự không ngờ tới hắn vẫn còn tỉnh, nhất thời chỉ biết đứng nhìn.

tống hàn quân sau khi đoạt lấy gậy từ một tên thuộc hạ, hùng hùng hổ hổ hướng về phía kẻ vừa ra lệnh kia, hai mắt đỏ ngầu giận dữ. cũng chính vì nhìn thấy gã, tống hàn quân mới mất tập trung bị đánh sau lưng như vậy.

\”ngay cả anh cũng muốn quản tôi? đinh thiếu gia cũng thật rảnh rỗi.\”

đinh thiếu gia, đinh kiệt , con trai thứ của đinh nhất vũ, tức là anh rể của trịnh tú quân. quan hệ anh em họ vốn đã không tốt lắm, mỗi lần gặp mặt đều là lời qua tiếng lại, không mấy thuận hòa.

đinh kiệt không trả lời hắn, chỉ nhếch môi đắc ý, như thể giây tiếp theo chính hắn phải ngã quỵ trước chân mình.

đám người canh giữ ngao thiên cát hơn một nửa trong lúc tống hàn quân  vùng dậy đã chạy đến muốn áp chế hắn, nhưng kết quả đều bị đập một trận, nằm thoi thóp dưới sàn, hiện tại chỉ còn lại ba người cẩn thận trông coi, nếu lần này còn để ngao thiên cát thoát, xem ra cái mạng này cũng không cần thiết giữ nữa…

\”hàn quân!!! phía sau, hàn quân!!!\” ngao thiên cát giãy giụa gào thét, kích động đến mức quên đi vết thương trên cổ mình.

ngao thiên cát cố sức vùng vãy khiến ba kẻ nọ chật vật, cuối cùng vô tình thoát được gông giữ, lao về phía hắn.

tống hàn quân bị ngao thiên cát đẩy mạnh, ngã sang một bên. Lúc mở mắt ra đã thấy cậu đè lên người mình, mặt trắng toát không còn chút máu, một tay cấu chặt bụng, tay còn lại chống đỡ trên sàn.

\”cát nhi!\”

máu tươi từ trên lưng ngao thiên cát ào ào chảy xuống, loang lỗ khắp sàn.

\”con…\” ngao thiên cát thậm chí không thể nói hết câu đã kiệt sức, cả người ập lên tống hàn quân.

tống hàn quân vươn tay sờ trên lưng cậu, hai mắt trợn tròn, sợ hãi đến run rẩy. vết thương vừa dài vừa sâu, miệng vết thương sần sùi, hở ra ghê rợn khiến tim hắn như chết lặng.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.