Ngao Lý || Tiểu Bảo Bảo Là Của Tôi, Em Cũng Là Của Tôi. – 34 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Ngao Lý || Tiểu Bảo Bảo Là Của Tôi, Em Cũng Là Của Tôi. - 34

\”cát nhi!!\” tống hàn quân khẽ gọi.

\”không có gì! bị tai nạn giao thông mà thôi!\” ngao thiên cát như có như không đáp lại, tay vẫn tự nhiên cài cúc áo.

\”tai nạn gì lại nặng như vậy?\” tống tàn quân nhíu mày \”có phải mẹ anh làm không?\”

\”anh đừng suy đoán bậy bạ. \” ngao thiên cát đứng dậy, chuẩn bị vài dụng cụ để kiểm tra cho lý hoành nghị.

\”nếu em không nói… anh sẽ quay về hỏi mẹ!!!\”

\”….\” ngao thiên cát có chút cứng nhắc, rất nhanh liền thanh tĩnh \”tùy anh!\”

nói rồi lập tức xoay người ra cửa. nhưng tay vừa chạm đến chốt khóa liền nghe phía sau truyền đến một tiếng động mạnh, còn có cả tiếng vỡ vụn của thủy tinh.

ngao thiên cát hoảng hốt quay đầu lại, chỉ thấy một thân ảnh quen thuộc đang mệt mỏi ngồi dựa vào chân ghế sofa, tay trái đang tự đấm thùm thụp vào đầu mình, vẻ mặt cực kì thống khổ. lại nhìn xuống tay phải buông thõng dưới đất, tia máu nhỏ dần lan ra một vùng lớn, đỏ thắm cả nền gạch.

tống hàn quân như không nghe thấy bất kì thứ gì, kể cả tiếng gọi của ngao thiên cát, hắn gần như bị cuốn vào một một kí ức nào đó, chỉ nghe những âm thanh la hét chói tai.

\”hàn quân!!! mau tránh ra!\”

\”tống hàn quân anh có nghe không?? tránh ra!!\”

\”hàn quân, chạy đi, xin anh đấy, chạy điiii!!\”

\”aaaa…\”

đó là những thứ mà tống hàn quân nghe được, đoạn kí ức mập mờ lúc ẩn lúc hiện này khiến đầu hắn như muốn nứt ra. suốt sáu năm qua hắn chưa bao giờ ngủ ngon giấc, mỗi khi nhắm mắt liền nghe thấy tiếng hét thất thanh đau đớn của ngao thiên cát.

nhưng rốt cuộc vẫn không thể nhớ được rõ ràng tiéng hét đó là vì sao, hắn chỉ biết mình phải tìm thiên cát, phải tìm lại kẻ đã cướp đi trái tim của hắn. truy truy đuổi đuổi, rốt cuộc cũng tìm được người, nhưng lại chẳng phải ngao thiên cát mà hắn biết. dường như ngao thiên cát hoạt bát đáng yêu mà trước đây hắn theo đuổi đã biến mất rồi… hiện tại chỉ còn lại… lạnh lẽo, cô đơn.. và tĩnh mịch.

\”hàn quân, chạy đi, xin anh đấy, chạy điiii!!\”

câu nói ấy cứ liên tục vang vọng bên tai, dọa tống hàn quân sợ đến mức trên trán ướt đẫm mồ hôi lạnh.

đợi đến khi hắn dần an tĩnh mới nghe được tiếng gọi gấp gáp đầy lo lắng của ngao thiên cát.

\”hàn quân? làm sao vậy, hàn quân???\” ngao thiên cát băng bó cánh tay của hắn xong, vẫn không thấy tống hàn quân có phản ứng.

\”aa?\” tống hàn quân giật mình thoát khỏi cơn mê, mi mắt rung rung chuyển lên người cậu.

\”anh làm sao vậy?\” ngao thiên cát lấy khăn lau mồ hôi trên trán hắn \”sao lại sợ hãi như vậy?\”

\”không…không có gì. \” giọng tống hàn quân khàn khàn, rõ ràng nghe ra được hắn vẫn còn đang rất sợ \”không phải em lên kiểm tra cho hoành nghị sao? đi đi!!\”

ngao thiên cát cũng bị hắn làm cho hoảng một trận, còn tâm trí để tập trung khám cho lý hoành nghị mới là lạ.

\”rốt cuộc anh bị sao?\” ngao thiên cát gặng hỏi.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.