Ngao Lý || Tiểu Bảo Bảo Là Của Tôi, Em Cũng Là Của Tôi. – 32 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Ngao Lý || Tiểu Bảo Bảo Là Của Tôi, Em Cũng Là Của Tôi. - 32

lý hoành nghị kiệt sức ngã vào lòng ngao thụy bằng, an an tĩnh tĩnh mà thiếp đi. hơi thở dần trở nên đều đặn, không còn gấp gáp điên cuồng như vừa rồi.

ngao thụy bằng nhìn thấy mà đau lòng chết đi được, tay khẽ vuốt mấy sợi tóc mái đã ướt nhẹp bết dính trên trán của cậu, hốc mắt cay cay.

\”ngủ một giấc là không sao. \” tống hàn quân vừa bế bảo bảo đã được vệ sinh sạch sẽ tiến lại gần vừa nhìn hắn.

\”ân\” ngao thụy bằng gật đầu, nghĩ nghĩ một chút lại lẩm bẩm \”sinh bảo bảo sẽ đau như thế sao?\”

nhớ lại lúc nãy cậu vật vã suýt nữa thì không chịu nổi, hắn thấy rùng mình một chút, bắt đầu hối hận mình say rượu rồi điên loạn chơi đùa thành như vậy… nhưng mà, nếu không có đêm đó, làm sao hắn gặp được lý hoành nghị ? ha, nghĩ cũng thật buồn cười mà…

đúng lúc bên ngoài lại có tiếng gõ cửa.

ngao thiên cát cũng vừa vệ sinh cho lý hoành nghị xong, đang mang mấy cái khăn đầy máu đi bỏ, thuận tay mở cửa.

\”mẹ?\” ngao thiên cát thật muốn xỉu \”sao giờ này mẹ mới về??\”

\”bà diêu vừa xuống sân bay đã phát sốt, nên mẹ phải đưa bà ấy về khách sạn, gọi bác sĩ chăm sóc bà ấy một chút, có lẽ do lệch múi giờ. \” lâm mỹ cơ thở dài \”cũng đã mười mấy năm bà ấy di cư rồi còn gì?\”

\”thế bà ấy không sao chứ?\” ngao thiên cát từ nhỏ đã được bà diêu kia bồng bế trên tay, y muốn gì bà ấy cũng chiều, hệt như người mẹ thứ hai của y vậy.

\”không sao rồi, đã khỏe hơn, mẹ đã gọi chị con qua chăm sóc bà ấy rồi. \” lâm mỹ cơ lướt nhìn mấy cái khăn trên tay ngao thiên cát, trợn mắt sững sờ một lúc rồi đi vội vào phòng.

ngao thụy bằng đã trở về.

lý hoành nghị một thân ướt đẫm kiệt quệ ngã trong lòng hắn.

và còn… bảo bảo đang ngủ ngoan trên tay của tống hàn quân.

\”sinh rồi sao?\” lâm mỹ cơ quả thật là bị giật mình, mới sáng hôm nay còn rất tốt, vậy mà chiều về đến đã sinh rồi?

chậc, phải trách bà quá sơ sót không để ý kĩ, cả quá trình đau đớn này bà cũng không có ở bên cạnh giúp cậu. nghĩ đến thật là…

lâm mỹ cơ vẻ mặt cực kì tội lỗi nhìn lý hoành nghị đang mệt mỏi ngủ say, cắn rứt vô cùng.

\”vừa mới sinh. \” tổng hàn quân mỉm cười tỏ ý muốn đưa bảo bảo cho bà bế.

lâm mỹ cơ cẩn thận đón lấy đứa cháu cưng mình mong mỏi bấy lâu, bất chợt hai mắt lại bị một màn sương nóng bao quanh, cũng không rõ cảm giác hiện tại là gì.

vui? đương nhiên là vui rồi.

buồn? không hẳn, chỉ là có chút xót xa khi bảo bảo ra đời hơi sớm, không biết có bất lợi gì hay không.

hơn hết chính là thương. thương tiểu bảo bối ngoan ngoãn không quấy khóc làm ồn ba ba, cũng thương cho lý hoành nghị vì con trai mình mà chịu khổ như vậy…

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.