Ngao Lý || Tiểu Bảo Bảo Là Của Tôi, Em Cũng Là Của Tôi. – 31 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Ngao Lý || Tiểu Bảo Bảo Là Của Tôi, Em Cũng Là Của Tôi. - 31

\”aaa~~~\” lý hoành nghị bất đắt dĩ gầm lên trong đau đớn, cả người co lại như con tôm luộc, bụng lớn kẹp giữa ngực và chân, động kịch liệt.

\”hoành nghị , nhịn một chút!\” tống hàn quân vội nhảy lên giường, cố gắng dùng mọi cách để cơn đau giảm xuống.

\”ư~~~\” lý hoành nghị chật vật ngửa người ra, để mặc cho tống hàn quân làm gì thì làm.

\”nào, tôi đỡ cậu đứng dậy!\” tống hàn quân dùng hết lực nâng lý hoành nghị dậy.

\”không thể ngồi sao? ngô~~\” lý hoành nghị tái xanh mặt mày.

\”đứng lên đứa bé sẽ xuống nhanh hơn! cậu ráng nhịn, đi vài vòng rồi sẽ sinh được ngay!\” tống hàn quân một bên giải thích một bên động viên, đỡ cậu đi từng bước.

\”khoan đã, đợi qua cơn đau này được không?\” bụng đau khiến cho chân cậu cũng mềm nhũn ra, không có một chút lực nào cả.

\”được, cố lên, cậu làm được mà. \” tống hàn quân liên tục động viên cậu.

\”ân, ách~~\”

tiếng thở dốc của cậu làm cho tống hàn quân cũng đau lây, tim đập loạn hết lên.

\”cố lên nào, cậu và thụy bằng rất mong chờ đứa bé này mà đúng không, còn cả bác trai bác gái, cát nhi cũng vậy. \” tống hàn quân tận lực giúp đỡ cậu trong từng bước đi.

cứ như vậy, đi năm phút nghỉ mười phút, đợi đến lúc cậu không đi nỗi nữa cũng đã hơn ba giờ chiều.

\”thế nào rồi?\” ngao thiên cát sốt ruột hỏi tống hàn quân.

lý hoành nghị vì mệt quá đã ngất đi, hiện giờ đang nằm nghỉ trên giường.

\”em xuống pha thêm một ly sữa cho cậu ấy đi, mọi thứ đều rất tốt, chỉ cần đợi cậu ấy tỉnh lại sẽ sinh ngay thôi!\” tống hàn quân vừa nói vừa đeo găng tay \”nhưng phải có sức mới được, tình hình vừa nãy anh thấy có lẽ cậu ấy tốn rất nhiều sức rồi. \”

lên xuống cầu thang năm lần, không tốn sức mới là lạ ấy.

\”được, nhưng không biết thụy bằng đang ở đâu, làm cái quái gì mà mất hút như vậy chứ!\” ngao thiên cát thật muốn đấm cho ngao thụy bằng mấy cái cho hả giận, bận thì bận, cũng nên gọi điện cho hoành nghị một cú chứ.

hơn ba mươi phút sau, lý hoành nghị  tỉnh dậy trong cơn đau muốn xé nát da thịt, nhưng vẫn cắn răng chịu đựng, uống hết ly sữa nóng ngao thiên cát vừa pha, nghe theo lời tống hàn quân hít thở thật đều để lấy sức mang đứa bé ra ngoài.

\”ngghhh…\”

lý hoành nghị gầm nhẹ, tay cố xoa dịu cái bụng cứng như đá của mình.

\”cảm giác thế nào?\” tống hàn quân tách hai chân cậu ra, giữ chặt phần cổ chân xem xét một chút chỗ đó.

\”đau.. nghhh~\” lý hoành nghị tâm trí mơ màng hết lên.

\”theo cơn đau mà dùng sức đi, chỉ cần dùng sức là xong rồi. \” tống hàn quân hối thúc.

lý hoành nghị nghe thế như tìm lại được ánh sáng, dùng hết sức để đẩy bảo bảo ra ngoài.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.