tim ngao thụy bằng đập loạn xạ cả lên, rất sợ lý hoành nghị xảy ra chuyện gì.
ở bên này, lý hoành nghị nhíu mày một cái, chắc là do bảo bảo vui khi gặp được ba ba thụy bằng, vì thế vung chân hơi mạnh. vừa rồi thật sự đau muốn tái mặt.
nhưng rất nhanh đã không sao, bảo bảo đã ngoan ngoãn trở lại, yên tĩnh nằm nghe hai ba ba trò chuyện.
\”không sao, bảo bảo đá hơi mạnh thôi.\” lý hoành nghị vội trấn an ngao thụy bằng, nhìn thấy hắn ở bên đó nhảy dựng lên, vừa buồn cười vừa thương.
hắn cả ngày đi làm đã mệt lắm rồi, bây giờ có chút thời gian rảnh trò chuyện cùng mình, lại làm cho hắn lo lắng sốt ruột như vậy… lý hoành nghị thực cảm thấy có lỗi.
\”thật không?\” ngao thụy bằng nghi ngờ cậu ấy giấu mình chuyện gì đó.
\”thật mà, anh nhìn xem, yên tĩnh trở lại rồi này. \” nói rồi lý hoành nghị hướng camera vào bụng mình.
\”chắc chắn chứ?\” ngao thụy bằng vẫn không yên tâm được.
\”chắc. \” lý hoành nghị khẳng định.
\”được rồi, nếu lỡ có chuyện gì phải nói cho anh biết đó. \” ngao thụy bằng căn dặn.
phụ nữ mang thai còn nguy hiểm, huống chi hiện giờ người mang thai lại là cậu. không phải hắn nói gỡ, nhưng thực sự là không ai nắm chắc một trăm phần trăm sự an toàn của họ cả.
\”được rồi mà. \” lý hoành nghị không muốn tăng thêm gánh nặng cho hắn, nên ngoan ngoãn nghe lời.
lúc này ngao thụy bằng mới bớt lo, ngồi trở lại giường \”tiểu nghị, chắc là khó chịu lắm hả? \”
\”một chút, đa phần vẫn là bảo bảo nghịch ngợm thôi. \” một tay lý hoành nghị vỗ vỗ trên bụng mình \”nhưng hiếu động như thế vẫn tốt hơn là không làm gì đúng không?\”
\”cũng đúng, nhưng nghịch quá sau này sẽ hư mất.\” ngao thụy bằng chun mũi lắc đầu.
\”hư thì trị. \” lý hoành nghị khí phách tuyên bố, sau đó liền bị bảo bảo kháng nghị \”ngô~~\”
ngao thụy bằng cười thích thú \”không biết tương lai thế nào, nhưng hiện tại là ai trị ai đây.\”
lý hoành nghị lườm mắt, tay vẫn xoa xoa bụng.
\”mà này, bao giờ anh về?\” nói gì thì nói, dù mỗi ngày đều thấy mặt, mỗi ngày đều trò chuyện, nhưng vẫn là rất nhớ hắn.
cậu muốn được dựa vào lòng hắn, muốn được hắn bẹo má cưng chiều, muốn được hắn làm trò chọc phá, muốn được hắn ôm ngủ mỗi tối, mỗi sáng khi mở mắt đều sẽ thấy hắn ở bên cạnh… và muốn hắn xoa bụng mình mỗi khi bảo bảo nháo nhào quậy phá.
hơn nữa… ngao thiên cát có nói, có thể cậu sẽ sinh sớm hơn dự định, khoảng tám tháng hơn thì có khả năng sẽ sinh rồi. chỉ còn mấy tuần nữa thôi, nếu thụy bằng vẫn chưa xong việc, thì sẽ không kịp về đón bảo bảo chào đời rồi.
mỗi ngày khi gọi điện, cậu đều mong hắn sẽ mặt mày tươi rối, bảo rằng \”ngày mai anh về rồi!\”, nhưng cậu biết rõ tính chất công việc, càng không thể hối thúc được. thế nên cậu quyết định giấu không cho hắn biết mình có khả năng sẽ sinh non.