bữa trưa nhanh chóng được dọn lên, mọi người cùng ngồi vào bàn ăn.
\”nào, tiểu nghị, ăn đi con. món này là…\” lâm mỹ cơ gắp cho cậu một ít thịt bò, rồi liếc nhìn ông nhà mình \”ông ấy đặc biệt nấu riêng cho con đấy.\”
\”thật ạ?\” lý hoành nghị hơi bất ngờ, miệng không khỏi nhếch lên một đường cong \”cảm ơn ba.\”
ngao kiến hạo không nói gì nhiều, chỉ gật đầu rồi mỉm cười một cái trìu mến \”ăn nhiều vào.\”
\”dạ!\”
lý hoành nghị thật sự không nghĩ rằng ải này lại qua dễ như vậy, vì thế tâm trạng nhất thời không biết nên tiếp nhận như thế nào.
ngao thụy bằng liếc nhìn tiểu nghị nhà mình, tâm trạng vui hẳn lên, hiện rõ trên mặt. riêng lâm mỹ cơ vẫn luôn ân cần như ngày nào, thậm chí còn có phần chăm chút nhiều hơn, cẩn thận trong từng cử chỉ.
một vấn đề mà cả hai vị luôn muốn thăm hỏi chính là… đứa bé.
lâm mỹ cơ cuối cùng nhịn không được, đành nhỏ giọng \”tiểu nghị.\”
\”vâng?\” lý hoành nghị đang chăm chú gắp đĩa thức ăn mà ba hắn làm, nghe thấy lâm mỹ cơ gọi liền ngẩng đầu lên ngơ ngác.
\”mẹ… có thể hỏi… về đứa bé không?\”
…
lý hoành nghị cứng đơ ba giây, sau đó chớp mắt mấy cái, cổ họng không tự chủ nuốt nước bọt, trông cực kì ngố.
thấy biểu cảm cậu như vậy, lâm mỹ cơ cũng thôi không hỏi nữa, lãng sang chuyện khác \”hay là thôi đi, con ăn thêm món này xem, cũng là ba nấu cho con đấy.\” nói rồi bà gắp thức ăn cho cậu.
\”à… dạ, cảm ơn mẹ.\” lý hoành nghị gật gù ăn tiếp.
thật ra cậu cảm thấy rất áy náy. vốn đứa bé này cũng là cháu của họ, chuyện liên quan đến nó đương nhiên họ có tư cách để biết. nhưng mà… cậu rất ngượng mỗi khi nhắc đến. dù đã bốn tháng, nhưng cậu vẫn không quen mấy với sự thật này, huống hồ bây giờ còn muốn cậu chính miệng nói ra… chậc, thật sự là…
ngao thụy bằng ngồi bên cạnh thừa biết lý hoành nghị nghĩ gì, trong lòng cũng âm thầm thở dài một cái.
rốt cuộc cũng kết thúc bữc ăn, vừa đúng lúc ngao thiên cát về đến nhà.
\”ba mẹ, con về rồi.\”
\”bận đến giờ này sao? ăn uống gì chưa?\” lâm mỹ cơ rất quan tâm đứa con út này.
\”con ăn bên ngoài rồi. \” ngao thiên cát cởi giày đặt vào tủ, sau đó bước vào \”ô? hai người cũng đến rồi à?\”
\”ừ, cậu bận quá nhỉ?\” lý hoành nghị cười hiền lành.
\”nghiên cứu một chút đấy mà, cũng không bận lắm đâu. \” ngao thiên cát vui vẻ đi vào \”em lên cất túi đồ đã!\”
\”ân\”
ba phút sau ngao thiên cát tung tăng xuống lầu, tâm trạng có vẻ rất tốt.
\”thiên cát. \” bỗng lý hoành nghị lên tiếng gọi y.
\”sao?\” ngao thiên cát nhướn mày.
\”hiện tại có thể… siêu âm không?\” lý hoành nghị ngập ngừng hỏi, tay bất giác đặt lên bụng mình.