lý hoành nghị ngọ nguậy đến nửa đêm cũng không ngủ được, cứ như vậy vùi mặt vào ngực hắn.
ngao thụy bằng vừa kiên nhẫn vừa đau lòng dùng tay vỗ về trên lưng cậu, tim mỗi lúc đập nhanh hơn. càng nhìn càng xót, vì thế cúi đầu hôn lên tóc cậu một cái thật sâu.
\”…\”, lý hoành nghị chỉ yên lặng thở dài.
\”thôi nào, đừng suy nghĩ nữa.\”, ngao thụy bằng thì thầm \”vậy thì…em qua đó với anh, được không?\”
\”có thể không?\”, lý hoành nghị ngẩng mặt lên nhìn hắn.
ngao thụy bằng khẽ mỉm cười, gật đầu một cái.
\”sẽ không làm anh khó xử chứ?\”, lý hoành nghị lại hỏi.
\”đương nhiên không.\”
lúc này lý hoành nghị mới thả lỏng, tiếp tục vùi mặt vào ngực hắn, dần dần thiếp đi. ngao thụy bằng cảm giác được hơi thở đều đều của cậu mới nhẹ nhàng thở dài một cái, tay vẫn đặt trên lưng cậu.
….
cả đêm lăn lộn không ngủ được, thế nên sáng hôm sau lý hoành nghị ngủ thẳng đến gần 10h mới mơ màng mở mắt.
\”dậy rồi?\”, ngao thụy bằng vừa lúc lại mang một bát canh hầm vào.
\”ân.\”, lý hoành nghị gật đầu, tay che miệng ngáp một cái, ngồi bần thần vì chưa tỉnh ngủ.
ngao thụy bằng đặt bát xuống bàn rồi tiến đến ngồi bên cạnh cậu \”xem này, cái tội tối qua suy nghĩ không chịu ngủ.\” hai tay bẹo má cậu.
\”…\”, lý hoành nghị xị mặt, liếc hắn một cái, sau đó xuống giường đi thẳng vào phòng vệ sinh.
ngao thụy bằng ở bên ngoài thổi nguội canh hầm, vừa thổi vừa suy nghĩ chút chuyện. sáng nay hắn vừa nói chuyện với ngao thiên cát, y nói hiện tại lý hoành nghị không thể đi máy bay đựơc, sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe. vì thế bây giờ hắn không biết phải nói thế nào với cậu, không khéo lại khiến cậu thêm lo lắng bất an.
lý hoành nghị đánh răng rửa mặt xong liền tươi tắn bước ra, tâm trạng cực kì tốt, thậm chí còn chủ động hôn ngao thụy bằng một cái rồi tự giác cầm bát canh hầm ngoan ngoãn ăn hết.
ngao thụy bằng ngỡ ngàng ngồi nhìn cậu, vẫn chưa tiếp thu được chuyện gì vừa xảy ra…
hình như em ấy vừa hôn mình đúng không???
đến khi lý hoành nghị ăn xong, uống cạn cốc nước đầy rồi mà hắn vẫn ngẩn ngơ nhìn cậu. gương phải nói là mặt cực ngố.
\”anh bị mất nhận thức à?\”, lý hoành nghị quơ quơ hai bàn tay trước mặt hắn, vừa buồn cười vừa khó hiểu.
\”không…không có.\”, ngao thụy bằng tỉnh lại, lắc đầu cười gượng.
lý hoành nghị liếc mắt nghi ngờ, có phải lại suy nghĩ cái gì đó không đứng đắn hay không?
ngao thụy bằng nhìn thẳng vào đôi mắt ấy, càng nhìn càng không kiềm chế được, cuối cùng đè lý hoành nghị ra giường, gắt gao cưỡng hôn.
nếu là ngày thường chắc chắn ba giây sau sẽ bị cho ăn tát mất rồi, nhưng hôm nay cậu rất ngoan ngoãn, ngược lại còn dùng lưỡi trêu chọc hắn, hơn nữa còn cười vui vẻ, hoàn toàn lột bỏ vộ mặt lạnh lùng ít nói vốn có của mình.