\”…..\”, lý hoành nghị bán tín bán nghi nhìn ngao thiên cát.
\”anh không tin sao?\”, ngao thiên cát làm ra vẻ mặt uất ức \”anh có nghĩ ngao thụy bằng như vậy mà lúc bảy tuổi mỗi đêm còn sợ ma, cứ chạy qua giường tôi nằm, đến nửa đêm còn đá tôi xuống đất!!!\”
quả thật là rất đáng ghét.
lý hoành nghị buồn cười nhìn cậu \”tin được không đây?\”
\”sao lại không?\”, ngao thiên cát tròn mắt, tiếp tục kể tội \”còn nữa năm mười hai tuổi anh ta còn dành đùi gà với tôi…dành không được liền khóc ầm lên đổ lỗi tôi, sau đó mỗi lần đến giờ ăn liền gom hết đồ ngon vào bát mình, sống chết nuốt vào hết!\”
ngao thiên cát vừa kể vừa giận đỏ mặt, có anh trai nào như hắn không chứ?
\”anh có tin không? cả một con gà anh ta chỉ chừa cho tôi đầu gà, cặp chân gà… và cái phao câu!\”
lý hoành nghị nhưng không tin vào tai mình, cười đến co giật.
\”còn nữa lúc anh ta 18 tuổi, tôi chỉ lỡ làm rách cái quần của anh ta, tôi cũng đã xin lỗi, vậy mà anh ta vẫn ghi hận, kết quả chờ lúc tôi vắng nhà liền mang tất cả quần lót của tôi quăng hết!!!\”
xem xem ngao thụy bằng có ác không chứ? may là đêm đó ngao thiên cát còn một cái quần lót đã lâu không mặc để trong ngăn tủ. không thì chắc hôm sau phải thả rong đến trường.
vì vậy trong mắt ngao thiên cát, không ai đê tiện hơn ngao thụy bằng.
lý hoành nghị cười đến sắp thở không thông, cố gắng bình tĩnh lại \”vậy sao cậu không trả thù?\”
ngao thiên cát chợt lặng người.
lý hoành nghị đương nhiên nhìn thấy được sự khác thường này, vì thế thôi không cười nữa. Chỉ ngồi nhìn ngao thụy bằng.
một lúc sau, ngao thiên cát thở ra một hơi thật dài, nghe ra một chút chua xót.
\”dù anh ấy có quá đáng hơn, thì tôi cũng không thể cãi lại anh ấy.\”, hai mắt ngao thiên cát bất giác cay cay \”lúc nhỏ tôi bị ung thư máu, lúc ấy tôi chỉ mới mười tuổi, thụy bằng thì mười bốn tuổi. cả nhà chỉ có tủy của anh ấy là thích hợp với tôi, nhưng không ai dám nói ra, một phần vì sợ anh ấy không đồng ý, lấy tủy rất đau, thụy bằng lại sợ đau…. một phần nữa, là vì lo lắng…nhỡ phẫu thuật có bất trắc, cả tôi và thụy bằng đều sẽ chết.\”
lý hoành nghị nghiêm túc nghe chuyện.
\”nhưng tình cờ khi anh ấy đến bệnh viện thăm tôi lại nghe được tất cả sự việc\” ngao thiên cát hoàn toàn chìm vào quá khứ mười hai năm trước \”anh ấy không do dự, nhất quyết đòi phẫu thuật cho tôi. dù ba mẹ ngăn cản cũng không được. may mà mọi chuyện không sao.\”
\”hôm nay tôi còn đứng ở đây, là do anh ấy liều mạng cứu về.\”
nước mắt chẳng biết tràn mi từ bao giờ, lăn dài trên gò má lạnh lẽo của ngao thiên cát.
ngao thụy bằng và ngao thiên cát dù có gây gỗ đối nghịch thế nào, thì vẫn là anh em, những lúc ngao thiên cát yếu đuối thất bại đều có ngao thụy bằng ở phía sau chống đỡ cho cậu.