Ngao Lý || Tiểu Bảo Bảo Là Của Tôi, Em Cũng Là Của Tôi. – 16 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Ngao Lý || Tiểu Bảo Bảo Là Của Tôi, Em Cũng Là Của Tôi. - 16

\”tại sao cứ phải hỏi vấn đề này?\” lý hoành nghị nhăn mặt, hỏi mãi không chán sao?

\”anh muốn biết. \”, ngao thụy bằng không chịu tha, tại sao không thể nói cho anh biết chứ?

\”….\”, lý hoành nghị khó xử nhìn hắn, vừa định nói cho hắn biết, bỗng dưng trong bụng cồn cào, liền đưa tay chặn trên miệng rồi chạy vào phòng tắm.

\”hoành nghị !\”, ngao thụy bằng cũng hoảng hốt theo sau.

không phải đã ăn được sao? sao bây giờ lại nôn? lỡ nôn hết ra thì công sức mình bồi em ấy ăn như mất trắng.

tiểu gia hỏa kia sao lại khó chiều vậy chứ.

lý hoành nghị quả nhiên nôn hết toàn bộ, đến nỗi cả gân xanh đều hằn rõ trên người.

bất đắc dĩ ngao thụy bằng phải gọi điện cho ngao thiên cát. đầu dây bên kia bắt máy, vẫn chưa kịp lên tiếng đã nghe ngao thụy bằng vội vàng \”cậu ấy nôn hết rồi. làm sao đây? cứ nghén như thế làm sao chịu nổi?\”

lâm mỹ cơ \”…..\”

trớ trêu thay ngao thiên cát vừa bị mẹ đại nhân gấp rút triệu hồi về nhà, nhất thời quên báo cho ngao thụy bằng biết. vừa rồi phải nghe giáo huấn một trận, nên ngay cả điện thoại cũng giao cho đại nhân.

lần này tiêu rồi!

\”con nói gì cơ?\”, lâm mỹ cơ trợn tròn mắt.

\”…\”

ngao thụy bằng giật mình nhìn lại, rõ ràng là số điện thọai của thiên cát mà. sao lại là tiếng của mẹ…

\”ngao thụy bằng !!!\”, lâm mỹ cơ rống giận \”con lại bỏ rơi tiểu nghị ra ngoài làm bậy đúng không? mẹ sẽ sang nhà con ngay… con đúng là ngày càng quá đáng!!!\”

\”khoan đã… mẹ…\”

nói xong liền cúp máy, không cho ngao thụy bằng có chút cơ hội giải thích nào.

lần này đúng là quạ đen bao vây rồi.

nhưng mà thôi đi, xem hoành  nghị thế nào đã.

\”vẫn nôn sao?\”, ngao thụy bằng nhẹ nhàng vuốt lưng cho cậu, nhìn thấy người thương chịu khổ như vậy, bản thân cũng chẳng thoải mái.

lý hoành nghị không có thời gian trả lời câu hỏi dư thừa ấy, cả người mệt mỏi cố trụ bên bồn cầu, cơ hồ ruột gan cũng sắp nôn ra.

ngao thụy bằng ôm cậu từ phía sau, đợi đến khi nôn xong liền ngã vào lòng hắn, không còn chút sức nào.

mồ hôi thấm ướt hết áo của lý hoành nghị, lắm lúc chân mày cau lại, cực kì khó chịu.

ngao thụy bằng xót xa bế lý hoành nghị ra ngoài, rót chút nước ấm đưa đến. sau đó lại để cậu nằm gọn trong lòng mình, cẩn thận vuốt từ ngực xuống, tránh cho lại nôn tiếp. bàn tay to lớn lướt trên người cậu, nhẹ nhàng lại chậm rãi, đôi lúc sẽ xoa xoa cái bụng nhỏ diệu kì đang chứa bảo bảo.

\”thế nào rồi?\”, ngao thụy bằng vừa xoa vừa hỏi.

lý hoành nghị vẫn nhắm mắt, hít thở đều đặn, nặng nề gật đầu một cái, ý nói đã không sao nữa.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.