lý hoành nghị không thể tin vào mắt mình. đây là cái gì?
\”hoành nghị !\”, ngao thụy bằng tiếp tục nắm tay cậu.
lý hoành nghị nhìn ảnh, rồi nhìn hắn, lại quay qua nhìn ảnh, xong lại nhìn hắn.
\”anh gạt tôi đúng không?\”
\”anh gạt em làm gì?\”, ngao thụy bằng lắc đầu, dùng sự chân thành đối mặt với cậu \”anh chưa từng làm điều em không muốn. \”
đúng vậy. ngao thụy bằng chưa từng làm bất kì điều gì mà lý hoành nghị không muốn.
lý hoành nghị không thích ăn cà rốt, ngao thụy bằng sẽ không cho vào bữa ăn mặc dù hắn rất thích.
lý hoành nghị không muốn bị xen vào chuyện cá nhân, ngao thụy bằng sẽ chỉ lẳng lặng quan tâm, không hề hành động. ngoại trừ lần này là bất đắc dĩ phải cứu người.
lý hoành nghị không muốn nhắc đến quan hệ của hai người, ngao thụy bằng cũng tự giác kiềm chế bản thân, không làm những thứ quá đáng khiến cậu không vui.
những thứ ngao thụy bằng làm đương nhiên lý hoành nghị nhìn thấy, hơn nữa còn thấy rất rõ. nhưng không phải cứ muốn là được.
hiện tại xảy ra chuyện này, một đại nam nhân như lý hoành nghị phải làm sao chấp nhận?
ngao thụy bằng nhìn sắc mặt của cậu từ xanh chuyển sang trắng, sau đó lại đen dần, đành rút lại tấm ảnh kia, hạ giọng \”được rồi, nếu em không chấp nhận được…thì để sau hẵng nói. hiện tại nghỉ ngơi thêm một chút, anh nấu chút canh cho em. \”
lý hoành nghị không nói gì, yên lặng nhìn ngao thụy bằng ra khỏi cửa.
sau khi cánh cửa khép lại, lý hoành nghị vô thức đưa tay lên bụng, tập trung cảm nhận một lần nữa.
vẫn không cảm giác được gì.
nhưng vừa rồi ngao thụy bằng không có vẻ gì là nói dối cả. hắn cũng chẳng có lý do gì để nói dối. nếu hắn vì muốn mình chấp nhận mà bịa nên lí do này…thì cũng quá ngu xuẩn đi.
vả lại hắn từ đầu đến cuối đều tôn trọng cậu, chắc sẽ không lừa gạt đâu.
nhưng mà lý hoành nghị vẫn không thể tiếp thu được loại tin tức chấn động này. ở trong này… có một sinh mệnh sao? nghe chẳng khả thi chút nào.
bỗng nhiên cơn buồn ngủ ập đến. lý hoành nghị cũng không muốn suy nghĩ nữa, liền chợp mắt.
biết đâu đây chỉ là giấc mơ, tỉnh dậy sẽ không phải sự thật! thế thì tốt quá!
bất quá kết quả lại không như mong muốn.
ngao thụy bằng mang bát canh vừa được thổi nguội để lên bàn, khẽ gọi cậu dậy.
\”hoành nghị, uống chút canh đi. \”
lý hoành nghị tỉnh dậy hình như đã quên đi chuyện quan trọng, ngoan ngoãn cầm lấy bát canh mà uống.
ba giây sau liền trả lại bát canh cho ngao thụy bằng, tay che miệng lại.
\”nhà vệ sinh ở đâu?\”
\”bên kia. \”
lý hoành nghị mặc kệ người còn đau hay không, chân không nhảy xuống giường chạy thẳng vào nhà vệ sinh , ôm bồn cầu \”ọe…\”