\”tiêu nhi!\”, lý hoành nghị hôn lên gò má lắm lem của con bé, lòng đau như cắt \”có sợ không?\”
\”ba đến thì không sợ nữa!\”, lý gia tiêu như quên hết những sợ hãi đã qua, ôm chầm lấy cổ lý hoành nghị.
\”ngoan lắm. \”, cậu xoa đầu con bé, rồi thì thầm \”ba mang con về nhà, nha?\”
\”dạ, tiêu nhi muốn ba bế. \”, lý gia tiêu giơ hai tay nhỏ nhắn đến trước mặt cậu.
\”được.\” , lý hoành nghị cười một cái, cúi người muốn nhấc con bé lên.
bỗng dưng bụng quặn đau, khiến cậu suýt chúi về phía trước, một tay phải chống xuống đất để không làm ngã con bé. nét mặt không che lấp được sự đau đớn.
ngao thụy bằng nhìn thấy, liền tiến tới nói nhỏ với con bé \”tiêu nhi, ba con bị thương rồi, không bế con được! hay là con theo mọi người về với mẹ trước, được không?\”
lý gia tiêu nghe vậy liền lo lắng \”ba, ba có sao không?\”
\”ba không sao? con theo lời chú ấy đi, ba trị thương xong sẽ về với con.\” , lý hoành nghị mồ hôi đầm đìa, nén đau trấn an lý gia tiêu.
\”vậy ba phải sớm khỏi đó. tiêu nhi đợi ba bế!\”, lý gia tiêu rất hiểu chuyện, ôm cậu thêm một cái rồi theo nhóm người vũ hoắc cơ rời đi.
\”bị thương nặng như vậy?\”, ngao thụy bằng lo lắng đỡ cậu dậy.
nhưng lý hoành nghị lại xua tay, thống khổ kêu đau \”tôi… Tôi không đứng được! đau…\”
cánh tay phải của lý hoành nghị đang siết lấy bụng, cả người cậu như bị nhúng vào trong nước, mồ hôi chảy thành giọt liên tục rơi xuống đất, ngao thụy bằng hận không thể đem mã quốc luân băm ra thành ngàn mảnh rồi quăng xuống biển. chỉ sợ cá còn không thèm ăn.
không nghĩ nhiều nữa, ngao thụy bằng lập tức bế lý hoành nghị lên, gấp gáp chạy về phía xe của mình.
\”nhịn một chút, tôi mang em đến bệnh viện.\”, ngao thụy bằng vừa khởi động xe vừa ngã ghế ngồi của cậu ra sau một chút.
\”tôi… tôi không muốn đến bệnh viện.\”, lý hoành nghị mơ màng lắc đầu.
cậu rất ghét bệnh viện, chính ở nơi đó, mẹ của cậu đã ra đi, không quay về nữa.
\”vậy tôi mang em đến gặp bác sĩ riêng của tôi, được chứ?!\”, ngao thụy bằng thỏa hiệp với cậu.
dù sao ở nhà cũng có một kẻ suốt ngày cắm đầu vào y thuật, không xài cũng phí.
\”được.. \”, lý hoành nghị gật đầu, tay vẫn là siết lấy bụng.
đau muốn chết đi sống lại.
ngao thụy bằng từng là một tay đua, vì vậy rất nhanh đã an toàn mang cậu đến một nơi xa lạ \”ngao thiên cát !!\”, vừa bế cậu xuống xe vừa lớn tiếng gọi.
một nam nhân cao ráo khoác trên người chiếc áo blouse quen thuộc, nhanh chân chạy ra cửa \”anh!! có chuyện gì?\”
\”cậu ấy bị thương nặng, em mau xem giúp anh!\”, ngao thụy bằng quen thuộc đường đi hướng thẳng vào trong.
\”được!\”
lý hoành nghị đau không chịu nổi, tạm thời hôn mê một chút.
sau một lúc lâu sát khuẩn băng bó, xem xét một lượt, ngao thiên cát nhìn vào màn hình hiển thị kết quả bệnh án, nhíu mày.