lý hoành nghị một mặt lạnh lẽo, bước ra khỏi quán bar. trên đường về liên tục suy nghĩ, suýt chút lại tông vào xe phía trước. cậu vội ấn phanh, đầu đập nhẹ vào vô lăng, choáng váng một hồi.
xe phía sau cũng dừng lại, một nam nhân xuống xe, tiến lại gõ lên cửa kính.
\”cậu không sao chứ?\”, ngao thụy bằng vội vàng \”hoành nghị !\”
kì thật ngao thụy bằng chưa về, vẫn là đỗ xe ở đối diện chờ cậu.
lý hoành nghị mơ màng một lúc, sau đó nặng nề ngẩn đầu lên.
\”hoành nghị ! mở cửa!\”, ngao thụy bằng gấp gáp đập cửa.
chẳng hiểu vì sao mình lại cuống như vậy, cũng chỉ là va chạm nhẹ mà thôi.
lý hoành nghị ấn mở cửa xe, nhìn hắn \”sao anh ở đây?\”
\”tôi có việc ra ngoài, đúng lúc nhìn thấy cậu từ quán bar chạy ra.\” , ngao thụy bằng bình tĩnh nói dối.
\”ờ…\”, lý hoành nghị cũng không nghi ngờ gì, chỉ khẽ gật đầu.
\”cậu không sao chứ? thế nào lại bất cẩn vậy?\”, ngao thụy bằng gấp gáp hỏi thăm.
\”tôi… vừa rồi có uống chút rượu thôi, không sao. \”, lý hoành nghị che giấu suy nghĩ, vờ xoa xoa đầu mình.
ngao thụy bằng nhìn cậu một chút, cũng ngửi thấy mùi rượu nhàn nhạt trên người cậu, nên mở cửa xe \”hay là tôi đưa cậu về, xe ở đây tôi gọi người đến lái về sau. \”
lý hoành nghị cũng đồng ý, theo hắn lên xe.
có một điều ngao thụy bằng không nói ra. chính là trên người cậu ta…còn có mùi nước hoa của phụ nữ.
lý hoành nghị sau khi lên xe, liền ngã ra ghế mệt mỏi. trong đầu vẫn lẩn quẩn đống suy nghĩ hỗn tạp kia, không cách nào thoát ra được.
làm sao để bảo vệ tiêu nhi đây?
về đến nhà, lý hoành nghị vào trong tắm trước, còn ngao thụy bằng lái xe vào bãi đậu. thuận tiện gọi người đến mang xe của lý hoành nghị về.
lý hoành nghị tắm xong, lại ngã người ra giường tiếp tục suy nghĩ.
vừa lúc cửa mở ra, là ngao thụy bằng.
\”trà giải rượu, uống đi, sáng mai sẽ không nhức đầu.\”, hắn mang tách trà nhỏ đến cho cậu.
\”cảm ơn. \”, lý hoành nghị ngồi dậy, nhận lấy tách trà rồi uống nhanh.
\”cãi nhau với bạn gái sao?\”, ngao thụy bằng chọc ghẹo.
\”mặt tôi giống lắm sao?\”, lý hoành nghị liếc hắn.
ngao thụy bằng lại không biết sống chết, gật đầu một cái.
\”giống cái đầu anh!\”, lý hoành nghị dữ tợn.
\”thế tại sao khó chịu vậy?\”, ngao thụy bằng cười cười.
\”không có gì!\”, lý hoành nghị hùng hổ.
\”ờ… vậy tôi về phòng trước.\” , nói xong ngao thụy bằng xoay người đi, trong lòng cảm thấy không vui.
\”này…\”, lý hoành nghị bất giác gọi, lại chẳng biết mình gọi để làm gì.