Nếu Anh Là Thế Thân, Em Có Yêu Anh Không? – Chương 8 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Nếu Anh Là Thế Thân, Em Có Yêu Anh Không? - Chương 8

Khi Tiêu Chiến mở mắt ra, người đầu tiên anh nhìn thấy là Đào Nhiên.

Đào Nhiên ngồi trước giường bệnh, hai mắt đỏ ngầu, dưới vành mắt nổi lên hai quầng thâm màu xanh đen rất rõ, không biết đã ngồi bao lâu.

Tiêu Chiến nhìn anh ta, hơi mở miệng nhưng cổ họng đau như lửa đốt, nhất thời không phát ra tiếng.

\”Anh yên tâm, đừng lo lắng, đứa bé không sao, anh cũng không sao, cả hai đều ổn, không sao.\”

Đào Nhiên choàng một tay qua vai Tiêu Chiến, từ từ đỡ anh ngồi dậy, tay còn lại cầm cốc nước trên tủ đầu giường đưa cho anh: \”Nào, trước uống chút nước đi, vẫn còn ấm.\”

Tiêu Chiến nhận lấy cốc nước, bả vai khẽ động, nhẹ nhàng tránh bàn tay của Đào Nhiên ra: \”Cảm ơn.\”

\”Không sao, không sao đâu… anh đã ngủ gần ba ngày rồi, làm tôi sợ chết khiếp.\” Đào Nhiên xoa xoa đôi mắt sưng phù đau nhức vì thức đêm, giơ tay bấm chuông đầu giường, \”Bác sĩ đã dặn khi anh tỉnh lại thì gọi cho họ, làm nốt mấy cái kiểm tra cần thiết…\”

\”Khoan đã. Đào tiên sinh, tôi có thể hỏi anh một câu trước được không?\”

Tiêu Chiến uống mấy ngụm nước, cảm thấy cổ họng dễ chịu hơn nhiều, nhưng âm thanh vẫn hơi khàn khàn: \”Là anh đưa tôi đến bệnh viện sao?\”

\”Không phải tôi, tôi mới tới đây vào tối hôm qua.\”

Đào Nhiên có chút sửng sốt, nghe ra ý tứ trong câu hỏi của Tiêu Chiến, nhẹ giọng nói: \”Cậu ta vẫn còn đợi ở bên ngoài, chưa rời đi đâu… Anh muốn gặp cậu ta không?\”

Tiêu Chiến xiết cốc trong tay, cúi đầu không lên tiếng.

\”Tôi hiểu rồi, để tôi gọi bác sĩ qua giúp anh.\” Đào Nhiên đứng dậy, \”Anh cố gắng nghỉ ngơi, bác sĩ nói hiện tại anh cần phải tĩnh dưỡng trên giường, tránh cử động càng nhiều càng tốt. Có việc gì cần thì gọi bác sĩ hoặc gọi tôi, mấy ngày này tôi sẽ ở lại đây.\”

Tiêu Chiến vẫn trầm mặc, hai mắt nhắm nghiền, tay đỡ eo ngồi dựa vào đầu giường, áo bệnh viện rộng thùng thình khiến dáng người càng thêm mỏng mảnh. Anh mang thai đã được bảy tháng, bụng ngày một to nhưng thân hình lại không mập lên, Đào Nhiên thấy anh có vẻ còn gầy hơn lần trước gặp mặt.

\”Vậy tôi ra ngoài trước. Cần gì anh cứ gọi tôi.\” Đào Nhiên thở dài, xoay người bước ra ngoài, \”Anh nghỉ ngơi thật tốt, đừng suy nghĩ nhiều mà mệt mỏi, cũng không tốt cho đứa bé.\”

\”Nói hắn đi đi.\”

Đào Nhiên quay đầu lại nhìn anh.

Tiêu Chiến vẫn cúi đầu không nhìn lên, tay chống lên giường đỡ thân người ngồi thẳng, Đào Nhiên đứng cách đó không xa, tuy không nhìn rõ vẻ mặt Tiêu Chiến nhưng có thể thấy toàn thân anh đang run rẩy.

\”Nói hắn đi đi,\” Tiêu Chiến lặp lại.

Đào Nhiên vừa ra khỏi phòng bệnh liền nhìn thấy Vương Nhất Bác vẫn ngồi im một chỗ không nhúc nhích, dường như tư thế cũng chưa từng thay đổi. Hắn mấy ngày qua vẫn luôn canh ở đây, không buồn ăn uống ngủ nghỉ, sắc mặt xám trắng, hai mắt vằn đỏ. Chỉ vài ngày ngắn ngủi mà hai má đã hóp lại, bộ dáng hốc hác tiều tụy.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.