Nàng Hôn Xong Liền Chạy – Chương 45 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 15 lượt xem
  • 7 tháng trước

Nàng Hôn Xong Liền Chạy - Chương 45

Tuy rằng chưa tới đầu thu, nhưng ban đêm gió đã bắt đầu lớn hơn, lá cây hai bên đường phố rào rạt rung động.

Chiếc xe ngừng ở ven đường, ánh trăng dày đặc ướt át chặt chẽ che chở các nàng.

Ánh sáng nhu hòa từ ngoài cửa sổ tiến vào, chiếu lên khuôn mặt của Lục Cảnh Thư, càng làm sắc mặt nàng thêm trắng.

Đôi môi được ánh trăng phác họa gần như hoàn mỹ nhẹ nhàng mở ra, trả lời nàng : \”29.\”

Nghe được đáp án, Khương Trì hít một hơi thật sâu, nhìn chăm chú đôi mắt như nước kia, nói: \”Trước đó không lâu có người hỏi em một vấn đề, em nghĩ em biết đáp án. Chị muốn nghe không?\”

Lục Cảnh Thư rất phối hợp, \”Muốn.\”

\”Hắn hỏi em có tin nhất kiến chung tình hay không, trước kia, em vẫn luôn cho rằng em không tin.\”

Nàng nói năng có khí phách, âm thanh phá tan sự vắng lặng trong đêm tối, như một dòng nước ấm áp chảy vào lòng người.

\”Chị rất tốt với em, em vẫn luôn biết. Nhưng em không biết, em không xác định em thật sự thích chị, hay là chỉ vì tiêu khiển cho bớt cô đơn, cho nên luôn ỷ vào việc chị đối tốt với em, cư xử kỳ quái.\”

\”Em cũng không xác định, chị có phải thật sự thích em hay không.\”

Từ trước đến nay, Khương Trì đã từng nghe người ta khàn cả giọng nói qua một câu — dùng thủ đoạn ti tiện đoạt được thứ gì, sẽ vĩnh viễn lo lắng đề phòng mất đi.

Các nàng là gặp nhau ở một nơi phong nguyệt, ở một thời gian cùng địa điểm không tính thỏa đáng, lấy một loại phương thức không chính đáng bắt đầu dây dưa.

Nàng rất sợ.

Sợ Lục Cảnh Thư chỉ tìm nàng vui vẻ.

Sợ chính mình cũng chỉ là gặp phải một mối quan hệ gây bối rối.

Nàng ngừng lại, đôi mắt mang bất an nhìn Lục Cảnh Thư, nhấp môi nói: \”Chị có phải rất muốn chê cười em hay không? Mỗi khi cùng chị trưng ra một bộ mặt đứng đắn, trong lòng lại chỉ nghĩ đến chuyện khác.\”

Khuôn mặt nhỏ đã không còn đẫm nước mắt như trước, Lục Cảnh Thư giơ tay thay nàng xoa xoa, giọng nói vô cùng rõ ràng, \”Không có, có thể nghe được em nói như vậy, tôi rất vui.\”

Kỳ thật Lục Cảnh Thư vẫn luôn không có nói cho nàng.

Nếu tất cả những gì Khương Trì cần là một người thay thế để quên đi mối tình cũ chỉ mang đến đau xót, thì nàng tình nguyện là chính mình.

Bên trong xe một lần nữa khôi phục an tĩnh.

Khương Trì chống tay, nghĩ nghĩ, hỏi nàng: \”Chị vừa mới nói chị 29 tuổi?\”

\”Đúng vậy.\”

\”Chị năm nay tuổi thật 29, hư 30, hoảng 31, mao 32*. Cũng già đầu rồi, có cần bạn gái hay không?\”

* cách nói số tuổi rất ba chấm của Trung Quốc. Đại khái giống tuổi nằm trong bụng mẹ này, tuổi đẻ này…

Đây là lần đầu tiên nàng thổ lộ với người khác, không chỉ ngoài miệng luống cuống, tâm còn có chút hoảng, Khương Trì nhìn chằm chằm Lục Cảnh Thư, lại lần nữa nhấp môi, \”Chị có gì muốn nói không?\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.