Nàng Hôn Xong Liền Chạy – Chương 35 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 14 lượt xem
  • 7 tháng trước

Nàng Hôn Xong Liền Chạy - Chương 35

《 Lưu lạc 》 là một bộ điện ảnh rất hot gần đây.

Nội dung huyền nghi xuất sắc, đội hình diễn viên cường đại, mới chiếu khoảng mười ngày nhưng đã lọt vào top cao rất nhiều bảng xếp hạng.

Đây vốn là thể loại phim điện ảnh Khương Trì thích xem nhất, nhưng giờ phút này nàng dựa vào ghế, mặc dù có mang mắt kính, cũng che không được hai đồng tử đang giãn nở.

Đúng vào lúc này, Lục Cảnh Thư gọi điện thoại tới.

Trước khi vào Khương Trì đã để im lặng, hai mắt nhìn màn hình, di động chính diện hướng lòng bàn tay, thấp giọng cùng Hứa Chiêu nói: “Tớ đi WC.”

Tiếp theo nàng đứng dậy đi ra ngoài, vào toilet rạp chiếu phim.

Cuộc gọi của Lục Cảnh Thư vẫn chưa ngắt.

Khương Trì đứng trước bồn rửa tay to rộng, vừa nhìn mình trong gương, vừa ấn màn hình.

“Làm sao vậy?”

“A Trì, đêm nay không trở về sao?”

Tiếng nói của Lục Cảnh Thư khàn khàn, như là đi chân trần đạp lên bờ cát mềm mại tinh tế vừa lúc sóng biển cuốn qua, tiến vào trong tai, cảm giác thực thoải mái.

Khương Trì rất ít khi ở bên ngoài qua đêm không trở về nhà, nhưng nàng nhìn thoáng qua mặt kính, ngón tay vuốt cổ áo, nhướn mày nói: “Khó mà nói được, xem tình huống đi.”

“Thật không trở lại sao? Ở nhà có tối quá.”

Lục Cảnh Thư thấp tiếng nói, nghe không ra cảm xúc bên trong, Khương Trì lại đặc biệt mẫn cảm liên tưởng đến nàng trước kia giễu cợt chính mình “1 trung chi quang”.

Nàng đánh gãy Lục Cảnh Thư, nói: “Tối thì tối thôi, dù sao buổi tối ngủ cũng sẽ tắt đèn, coi như trước tiên thích ứng hoàn cảnh giấc ngủ.”

Chỉ cần nàng phản ứng nhanh, không ai có thể giễu cợt nàng.

Huống hồ, trong nhà đèn đều bình thường, có thể tối chỗ nào?

“Tôi một người ngủ không được.”

Khi Lục Cảnh Thư nói chuyện, Khương Trì có thể cảm nhận được nàng âm thanh nàng hô hấp, trong đầu lập tức bị gợi ra ký ức, là bộ dạng khi cặp môi đỏ kia đóng mở kéo theo dòng khí ấm áp kích động.

“……”

Lại câu dẫn nàng.

Khương Trì nhấp môi nói: “Ngủ không được thì ngồi, ngồi lâu mệt rồi là có thể ngủ thôi. Tôi còn có việc.”

Cắt đứt điện thoại, Khương Trì đem điện thoại đặt một bên, tay ở dưới vòi vốc nước, tát lên mặt, thong thả ung dung mà dùng khăn ướt lau khô.

Lúc nàng đang lau khô vệt nước trên mặt, tiếng bước chân của Hứa Chiêu nhích lại gần, Khương Trì quay đầu thấy, nói: “Cậu cũng lại đây đi WC hả?”

Hứa Chiêu liếc khóe mắt nàng, bĩu môi, nói: “Cậu bị tiểu yêu tinh đào rỗng thân thể đúng không? Lúc này mới mấy giờ mà đã buồn ngủ thành thế này?”

Vừa nãy đang xem điện ảnh, Hứa Chiêu đã chú ý tới thần thái uể oải của Khương Trì.

Lời này xốc lên tinh thần của Khương Trì một chút, nhấp môi nói: “Tớ đào đâu ra tiểu yêu tinh?”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.