Nam Phụ Ta Đây Không Muốn Phiền Phức! {Đam Mỹ} [Hoàn] – Chương 110 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Nam Phụ Ta Đây Không Muốn Phiền Phức! {Đam Mỹ} [Hoàn] - Chương 110

\”Sao? Thích món quà không?\” Chất giọng lanh lảnh đầy tiếu ý chẳng thua gì Đình Ảnh lúc trước.
\”Mày…\” Tử Nguyên thật sự rất muốn chửi cô ta nhưng lời ra không đến môi thì tiếng đã tắt. Cậu hiện tại cảm thấy chính mình thở còn khó với cái cảnh tượng ghê tởm trước mắt.

Hoàn Anh ngồi ở ngay sau cây thập giá, chậm rãi đứng dậy, phủi đi lớp bùi dơ trên quần áo. Khuôn mặt xinh đẹp vẫn lạnh lùng như thế, dù đôi môi kia có đang nhếch lên nụ cười chó má đó hay không chăng nữa.

\”Tao cũng không muốn đâu, tại nó chọc tức tao thôi!\” Cô đứng hiên ngang ngay cạnh cái xác nhìn như đã lạnh đến tái đi cái làn da mịn màng, tay Hoàn Anh đưa đến cái sợi dây đang buộc lại Lưu Minh với thập giá, từ từ kéo ra sự níu giữ cuối cùng.
Lưu Minh cứ chầm chậm như thế rơi sấp xuống đất trước mặt Tử Nguyên, cái cọc gỗ đang ở trước ngực cũng đã bị đẩy xuyên qua cơ thể cô.
Cảnh tượng ấy làm tim cậu lạnh đi trong thấy, đầu óc quay mòng mòng chỉ có cái suy nghĩ thật muốn xông đến báo thù cho cô gái còn đang nằm trên đất.

Nhưng trước khi cậu kịp làm cái gì, Bianca đã buông xuống cái baloo với sức nặng không nhỏ làm bụi cát ở đó từ lâu bay lên tứ tung. Đôi mắt nàng đỏ ửng vừa như sắp khóc, cũng vừa như cực kì tức giận, trên tay là con dao bếp mà nàng đã chuẩn bị để bảo vệ anh họ trong chiến đấu cự li gần, nay lại phải dùng vào một việc không chính đáng hơn.
Đứng giữa khu đất, Hoàn Anh nở nụ cười, lắc đầu tựa có ý chê bai công sức nàng ngu ngốc. Hai tay đưa lên, vỗ vào nhau trong không gian tĩnh mịch lúc này tạo tiếng vang thật lớn.

Tử Nguyên cảm thấy cả người mình đông cứng, cái tiếng bước chân đằng sau lưng này, có vẻ cô ta đã chơi trò phục kích.
Nam Bình bước đến trước cái con đường dốc, tay chậm rãi lấy ra cây súng ngắn, ánh mắt lạnh lùng như nhìn người chết, bóp cò.

Từng viên rồi từng viên rời khỏi nòng để lại âm thanh vọng lại điếc tai. Được hồi lâu, y đi đến đưa nòng súng cho cậu, rút con dao bấm quân đội ra và lôi kéo cậu đứng thật xa lối lên. Bianca lôi chiếc balo theo mà đôi mắt luôn hướng về phía Hoàn Anh như chỉ chờ lấy một giây sẽ lao về và giết chết cô.

Dù nhận được loại ánh mắt sát khí như thế, nữ chính vẫn cứ ung dung với nụ cười của cô ta, cũng phải đi bởi tình hình hiện tại, cô ta đang hiếm ưu thế. Sự đắc ý nghĩ mình mưu mẹo đã lộ rõ trên đường nét tinh tế ở gương mặt cô.

Hoàn Anh nhìn cái xác trước mặt mình và sau lưng là những chàng trai đã đổ máu do những đường đạn của Nam Bình thế mà vẫn kiên cường lên đến nơi, cười khinh thường, tâm tư cảm nhận y là người vô dụng và yếu đuối đến nhường nào.

Nam Bình thấy rõ tâm tư cô, chỉ híp mắt lại nhưng vẫn rất phòng hờ, chỉ lo cho người yêu mình mà thôi.
Nữ chính cười nhạt, nhấc chân đạp lên cái xác của Lưu Minh, giống như một vị nữ hoàng vinh quang khoanh tay trước ngực.
Tử Nguyên trong mắt chỉ thấy Lưu Minh bị sỉ nhục ngay cả khi đã mất, lòng như nổi lửa, cây súng trong tay đã chĩa thẳng nòng về phía cô.

Cậu đang tự hỏi trong lòng, rốt cục thì mình có nên hay không? Kế hoạch đang dần vỡ nát ra, cuối cùng thì có nên kết thúc chuyện này luôn hay không?

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.