Chương 63
Nếu dùng thời gian gắn bó với nhau để đo lường độ dài của tình bạn, thì tình bạn giữa Chung Tức và Du Khả Ngọc thậm chí còn không bằng Chung Tức và Thịnh Huyên, bởi vì sau khi Du Khả Ngọc vào đội đặc công, họ không còn gặp lại nhau lần nào nữa.
Tính ra, thời gian cả hai thực sự chơi cùng với nhau cộng lại chỉ có bốn tháng, đúng bốn tháng, sau đó là ba năm xa cách, thêm với bốn năm Du Khả Ngọc bị mất tích, thời gian thật sự trôi qua như chó chạy ngoài đồng.
Chỉ bốn tháng ngắn ngủi, nhưng lại khiến Chung Tức nhớ đến nhiều năm như vậy. Đôi khi Chung Tức thấy mình rất giống một con sóc, lấy ký ức làm hạt dẻ, nhét từng hạt một vào miệng, đợi khi đông đến sẽ lôi ra nhấm nháp từ từ.
Với Du Khả Ngọc là như vậy. Với Hoắc Tư Thừa, anh cũng như vậy.
Thủy thủ râu quai nón ở đằng xa gọi lớn Du Khả Ngọc: \”Tiểu Lý, qua đây giúp anh bốc hàng đi!\”
Du Khả Ngọc vừa định quay người, lại bị Chung Tức nắm lấy, Chung Tức khóc hỏi: \”Sao anh lại thành Tiểu Lý rồi?\”
Ánh mắt Du Khả Ngọc nặng nề, muốn nói lại thôi.
\”Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy? Anh vẫn còn nhớ em, anh rõ ràng vẫn bình an, sao không về tìm bọn em? Anh có biết Thịnh Huyên và em còn có Hoắc Tư Thừa, bọn em lo lắng cho anh thế nào không? Thịnh Huyên tuần nào cũng ra biển, anh ấy vẫn luôn tìm anh đấy.\”
Chung Tức vừa nói vừa định lấy điện thoại ra, chuẩn bị báo cho Thịnh Huyên biết, nhưng Du Khả Ngọc đã giữ tay anh lại.
Du Khả Ngọc nói: \”Tiểu Tức, đừng.\”
Anh từ từ cụp mắt xuống, hàng mi dày che tạo ra một mảng tối, anh nói: \”Tiểu Tức, đừng.\”
Chung Tức ngỡ ngàng nhìn anh.
Thủy thủ trên tàu hét lên: \”Phó ba, khởi động cẩu đi!\”
Cần cẩu nâng những container nặng hàng tấn lên, tiếng máy móc ầm ầm át đi tiếng trò chuyện của các thủy thủ.
\”Anh…\”
\”Anh quả thật đang trốn tránh mọi người.\”
Du Khả Ngọc và Chung Tức ngồi sánh vai nhau ở bên bờ.
Du Khả Ngọc cúi đầu, từ từ kể lại: \”Bốn năm trước, anh bị rơi xuống biển trong một trận chiến, mang theo vết thương trôi dạt trên biển tận hai ngày, sau đó may mắn được một thuyền đánh cá nhỏ cứu giúp, anh bị sốt cao ba ngày, suýt không sống nổi, có lẽ lúc đó niềm tin giúp anh có thể kiên trì đến vậy chính là được gặp lại mọi người, nhưng mà…\”
Đôi mắt Du Khả Ngọc ảm đạm đi vài phần: \”Chú Thịnh đã tìm thấy anh.\”
Chung Tức giật mình trong lòng, nhanh chóng hiểu ra.
\”Chú Thịnh nói, A Huyên đang tìm anh, cậu ấy đã nói với ba mẹ cậu ấy rằng đã thích anh nhiều năm rồi, cả đời này cậu ấy chỉ muốn ở bên anh, làm chú Thịnh và cô tức đến mức suýt thì ngất đi,\” Du Khả Ngọc bình thản kể về sự bất công của số phận: \”Em cũng biết đấy, gia đình như A Huyên sẽ luôn dùng hôn nhân để duy trì địa vị của họ tộc, đếm ngược bao nhiêu đời đều là môn đăng hộ đối, họ không thể chấp nhận anh.\”