Chương 62
Chung Tức trở về đảo Đông Thăng, vừa đến bến tàu đã thấy Chu Phỉ bế Hoắc Tiểu Bão đang đứng chờ anh ở ven bờ.
Hoắc Tiểu Bão đội một chiếc mũ len màu đỏ, nổi bật giữa đám đông, thằng bé nhìn những người qua lại, nóng lòng chờ đợi sự xuất hiện của Chung Tức.
Ngày xưa là Chung Tức chờ đợi Hoắc Tư Thừa, giờ là Hoắc Tiểu Bão chờ đợi Chung Tức, tình yêu thương luôn khiến một người sẵn sàng chờ đợi một người khác. Chung Tức nhanh chóng bước lên phía trước, Hoắc Tiểu Bão vẫn đang ngó nghiêng, vừa quay đầu đã thấy Chung Tức, thằng bé vui mừng gọi: \”Mẹ ơi!\”
Chung Tức đón lấy cậu nhóc. Hoắc Tiểu Bão ôm chặt lấy cổ Chung Tức, nói: \”Mẹ ơi, con nhớ mẹ lắm lắm.\”
Chung Tức cảm nhận được gương mặt bầu bĩnh của Hoắc Tiểu Bão áp vào cổ mình, một cảm giác mãn nguyện kỳ diệu lập tức tràn ngập trong lòng anh.
Anh nói với Chu Phỉ: \”Giờ mẹ có thể yên tâm rồi chứ?\”
Chu Phỉ vỗ vai anh, bất lực nói: \”Con nghĩ mẹ quan tâm đến con và nó sao? Mẹ chỉ quan tâm đến mỗi con thôi.\”
Chung Tức cười với bà: \”Con biết rồi mà.\”
Chung Tức bế Hoắc Tiểu Bão về nhà, giữa đường Hoắc Tiểu Bão sợ Chung Tức mệt, chủ động đòi xuống tự đi, cậu nhóc nắm tay Chung Tức, dẫm lên con đường nhỏ ven biển làng Vân Thủy, nhảy chân sáo về phía trước. Chung Tức mới vắng nhà có một ngày, mà Hoắc Tiểu Bão đã tích góp rất nhiều chuyện muốn kể cho Chung Tức nghe, mặc dù nói chưa được sõi, nhưng thằng bé vẫn cố gắng kể cho Chung Tức: \”Mẹ ơi, hôm nay Tiểu Bão ăn sườn, nhiều sườn lắm, bà ngoại còn làm cá chiên nữa.\”
\”Ồ, cá chiên hả, ngon không con?\”
\”Ngon lắm!\” Hoắc Tiểu Bão cười toe toét: \”Để dành cho mẹ.\”
Chu Phỉ đi phía sau bổ sung: \”Nó để dành riêng ra một đĩa, không nỡ ăn, bảo là để dành cho mẹ.\”
Chung Tức bóp nhẹ bàn tay bé xíu của Hoắc Tiểu Bão. Hoắc Tiểu Bão cứ ngẩng đầu nhìn Chung Tức, Chung Tức cười thì cậu nhóc cũng cười theo, như thể mẹ chính là cả thế giới của nhóc vậy.
Về đến nhà, Chu Phỉ vào bếp chiên cá, Chung Nghị Đức vừa nhặt rau vừa xem tin tức, Chung Tức ngước mắt nhìn, thấy một phóng viên với micro ghi chữ \”Duyệt Thế\” đang phỏng vấn một người mẹ có con tự kỷ, người mẹ vừa khóc vừa nhận phỏng vấn:
\”Chúng tôi cứ luôn cảm thấy kỳ lạ mà, cơ sở này tuyên bố trong vòng hai tháng có thể huấn luyện trẻ tự ăn, tự mặc quần áo, tự đi vệ sinh được, nhưng mỗi lần con tôi về đều không nói không rằng cũng không nhúc nhích gì luôn, chúng tôi hỏi giáo viên, họ nói đó là dấu hiệu tốt lên, chúng tôi hỏi họ huấn luyện kiểu gì, họ nói đó là bí mật thương mại, không thể tiết lộ… Nếu không phải lần này bị người ta phanh phui, chúng tôi thật không dám tin con mình ở đó bị ngược đãi suốt, có một đứa con tự kỷ vốn đã khiến gia đình chúng tôi kiệt quệ lắm rồi, vậy mà họ còn lừa gạt chúng tôi, thật quá tàn nhẫn mà…\”
Tiếng khóc của người mẹ này, chỉ cần nghe thôi đã khiến người ta cảm nhận được nỗi đau trong lòng cô. Chung Tức thở dài ra một hơi.