Chương 61
Đối mặt với câu chất vấn của Chung Tức, Hoắc Tư Thừa có chút mơ hồ. Hắn bước đến trước mặt Chung Tức, nắm lấy cổ tay anh, hỏi: \”Làm sao vậy? Tức Tức, lại có chuyện gì xảy ra à?\”
Chung Tức hất tay hắn ra.
\”Từ bây giờ, đừng nhúng tay vào bất cứ chuyện gì của tôi nữa. Tôi không phải con chim hoàng yến được anh nuôi dưỡng đâu.\”
Hoắc Tư Thừa phản ứng lại, lập tức biện minh: \”Tức Tức, anh đâu có làm gì đâu. Anh chỉ không muốn em lãng phí thời gian vào những chuyện vô nghĩa đó thôi.\”
\”Thế nào là có ý nghĩa?\”
Hoắc Tư Thừa nghẹn lời.
\”Tôi không phải anh. Mười sáu tuổi đã vào quân đội rèn luyện, hai mươi tư hai mươi lăm tuổi vào Bộ Ngoại giao, làm gì cũng thuận buồm xuôi gió, ai cũng nhường đường cho anh. Chuyện của tôi là những chuyện rất nhỏ nhặt, nhỏ đến mức chỉ như là điều chỉnh âm lượng của micro, nhỏ đến mức đã đến gặp lãnh đạo một hiệp hội để xin một vị trí quảng cáo rồi mà bị người ta từ chối. Anh thấy nó không có ý nghĩa, nhưng đó là những việc tôi cần làm. Tích tiểu thành đại, tôi mới có thể trưởng thành. Anh hiểu không?\”
Có đôi khi Chung Tức cảm thấy giao tiếp với Hoắc Tư Thừa là một việc rất khó khăn, vì Hoắc Tư Thừa căn bản không thể dùng tư duy của người bình thường để suy nghĩ vấn đề. Mặc dù hắn đã cố gắng yêu Chung Tức theo cách mà anh mong muốn, nhưng có một số thứ đã khắc sâu trong xương rồi, rất khó để thay đổi.
Trước khi gặp Chung Tức, Hoắc Tư Thừa đã trải qua hai mươi mốt năm đầy ánh hào quang với thân phận alpha cấp mười của mình. Người ta thường nói \”Ba tuổi nhìn ra tính cách, hai mươi mốt tuổi định hình con người\”.
Sự thay đổi của Hoắc Tư Thừa là rõ ràng, nhưng cũng có giới hạn. Vượt qua giới hạn đó, Hoắc Tư Thừa sẽ không còn là chính mình, điều mà Chung Tức luôn hiểu rõ ở trong lòng.
\”Chuyện thư viện Đông Thăng, anh làm rồi thì cũng thôi đi, dù sao cũng là vì tốt cho người khác, tôi không muốn nói gì thêm. Nhưng việc tôi làm hôm nay, anh vui lòng đừng nhúng tay vào! Từ giờ trở đi, bất kể tôi làm gì, làm tốt hay không tốt, đúng hay sai, xin anh đừng nhúng tay vào, giống như tôi chưa bao giờ xen vào việc của anh vậy.\”
Chung Tức nói liền một hơi những yêu cầu của mình.
Hoắc Tư Thừa muốn nói lại thôi.
\”Ngay bây giờ hãy hứa với tôi đi.\” Chung Tức ra lệnh.
Hoắc Tư Thừa chỉ có thể gật đầu, hắn nói: \”Được, anh hứa với em, từ bây giờ sẽ không nhúng tay vào bất cứ chuyện gì của em nữa.\”
Hắn cẩn thận hỏi: \”Nhưng… anh vẫn phải cử người bảo vệ em, chuyện này được không?\”
Chung Tức lườm hắn một cái, \”Tùy anh.\”
Thật ra, nếu không phải vì Hoắc Tư Thừa, Chung Tức đâu đến mức đi ra ngoài cũng phải có ba cảnh sát chìm đi theo như bây giờ? Rất nhiều chuyện là nhân quả, mà Chung Tức chỉ đang gánh lấy hậu quả của mình.