Chương 58
Đây là lần đầu tiên Hoắc Tư Thừa bước vào căn nhà gỗ nhỏ này.
Ấn tượng của hắn về căn nhà gỗ vẫn dừng lại ở hình ảnh khung nhà trơ trọi mấy hôm trước. Lúc đó, hắn đã đội mưa cả đêm để đóng đinh gia cố các khớp nối ở mọi góc vuông của khung nhà lại. Giờ đây, chỉ như trong chớp mắt thôi mà khung nhà ngày ấy đã biến thành một căn nhà gỗ nhỏ màu vàng xinh xắn, nội thất bên trong cũng được Chung Tức sắp xếp theo phong cách ấm áp, dễ thương.
Hoắc Tư Thừa nhìn ngắm Hoắc Tiểu Bão và Chung Tức, cảm nhận trái tim đang dần dần ấm lại. Hắn ngồi trên tấm thảm bên cạnh, nửa người dựa vào chiếc nệm tatami, cánh tay vòng qua thân hình nhỏ bé của Hoắc Tiểu Bão, chạm vào bộ đồ ngủ bằng vải cotton, cánh tay tròn trịa và lòng bàn tay ấm nóng của cu cậu.
Hắn nhớ lại những ngày vừa xảy ra tai nạn, vì bị tổn thương thần kinh, hắn đã không thể kiểm soát được cảm xúc của mình, trở nên cực kỳ nóng nảy. Khi đó, Hoắc Tiểu Bão đã bò lại gần tìm hắn chơi, nhưng hắn lại đẩy thằng bé ra.
Hoắc Tư Thừa đặt tay lên người Hoắc Tiểu Bão, không thể hiểu được tại sao lúc đó hắn có thể nhẫn tâm ra tay như vậy. Cảm giác tội lỗi và sự lưu luyến dâng lên trong lòng hắn, hắn cứ lặp đi lặp lại việc vuốt ve bộ đồ ngủ của Hoắc Tiểu Bão. Một lúc sau, hắn bất chợt dừng lại, vì hắn thấy Chung Tức đang nhìn mình chằm chằm.
Như kẻ trộm bị bắt quả tang, tim Hoắc Tư Thừa đập lỡ một nhịp, bàn tay vô thức rút lại, không dám chạm vào Hoắc Tiểu Bão nữa. Hắn mở miệng, nhưng lại không nói được lời nào. Chung Tức cũng không nói gì. Hoắc Tư Thừa từ từ rút tay về, yết hầu khẽ động.
Khi Hoắc Tiểu Bão mới chào đời, bọn họ cũng từng có những ngày sống như đi làm ăn trộm, đó là những lúc đặt Hoắc Tiểu Bão đang ngủ say vào nôi rồi lặng lẽ rời đi.
Hành động khi ấy thực sự là một công trình lớn, đòi hỏi sự phối hợp ăn ý không chút sơ hở giữa Hoắc Tư Thừa và Chung Tức. Thường thì Hoắc Tư Thừa sẽ đứng dỗ Hoắc Tiểu Bão ngủ, sau đó đặt thằng bé vào nôi. Chung Tức lại cúi xuống gần Hoắc Tiểu Bão, thơm nhẹ nhóc, vuốt lông mày của nhóc. Trong suốt quá trình, cả hai không được gây ra bất kỳ tiếng động nào, chỉ có thể giao tiếp bằng khẩu hình.
May mắn thay, Hoắc Tiểu Bão rất ngoan, giai đoạn khóc đêm chỉ kéo dài chưa đến một tuần, sau đó thằng bé đều có thể ngủ thẳng giấc đến sáng.
Chung Tức dường như không bất ngờ trước sự xuất hiện của Hoắc Tư Thừa. Trong ánh mắt anh không có vẻ giận dữ, ngược lại còn có chút mơ hồ. Hoắc Tư Thừa không chắc sự im lặng của Chung Tức có phải là một kiểu ngầm đồng ý hay không, nhưng nỗi nhớ nhung dâng trào đã thôi thúc hắn đưa tay ra lần nữa.
Nhưng chưa kịp chạm đến, Chung Tức đã rụt tay vào chăn. Lại một lần nữa lỡ mất. Hoắc Tư Thừa thở dài trong lòng.Hắn khẽ nói: \”Nơi này không an toàn. Ngày mai anh sẽ bảo người lắp vài cái camera giám sát, đổi cả ổ khóa cửa.\”
Giọng của Chung Tức nhỏ như muỗi kêu: \”Tùy anh.\”
\”Ngày mai…\” Hoắc Tư Thừa ngập ngừng, ngữ điệu mang vẻ dỗ dành: \”Tối mai anh có thể đến đây không? Anh sẽ làm ít đồ ăn khuya mang đến.\”