Chương 54
Thật ra, Chung Tức rất muốn lớn tiếng ngăn cản Hoắc Tư Thừa tự ý hành động, nhưng nghĩ lại, căn nhà gỗ nhỏ quả thực cần phải được cố định bằng cách đóng thêm đinh vào, nếu không có thể sẽ không trụ nổi trước cơn mưa bão đêm nay mất.
Cân nhắc một hồi, anh quyết định làm bộ như không thấy. Anh tắt đèn pin, men theo con đường đá để xuống núi.
Mưa càng lúc càng lớn, đường xuống núi khó đi hơn anh tưởng. Nhưng không lâu sau, anh cảm nhận được một luồng ánh sáng mạnh chiếu vào con đường phía trước. Mỗi lần anh bước xuống một bậc, ánh sáng đó cũng di chuyển theo.
Hoắc Tư Thừa đã phát hiện ra anh rồi.
Bị phát hiện cũng không lạ, trước đây Hoắc Tư Thừa từng là xạ thủ bắn tỉa, khả năng quan sát và nhạy bén của người này vốn đã hơn người thường. Chung Tức không cảm thấy lạ, bật đèn pin của mình lên, rồi tự chiếu sáng đường đi. Men theo con đường đá ngoằn ngoèo, anh nhanh chóng quay về nhà từ lưng chừng núi.
Về đến nhà, Hoắc Tiểu Bão và Đốm đều chạy ra đón.
\”Mẹ ơi! Mẹ đã đi đâu vậy?\” Hoắc Tiểu Bão sốt sắng hỏi.
Chung Tức mỉm cười với cậu bé: \”Mẹ ra ngoài xem nhà gỗ, mưa bên ngoài lớn quá, mẹ sợ nó bị sập.\”
\”Nó có bị sập không?\”
\”Tất nhiên là không rồi, nhà gỗ của chúng ta rất vững chắc.\”
Hoắc Tiểu Bão lúc này mới yên tâm, tiếp tục chơi đùa với Đốm. Chung Tức cởi áo mưa, một mình lên lầu hai, đóng hết tất cả các cửa sổ bên trong và bên ngoài để tránh vô tình hoặc cố ý nhìn thấy thứ gì đó trên núi.
Chu Phỉ bước ra khỏi phòng, thấy anh đang gấp gáp đóng cửa sổ, liền thắc mắc: \”Con đang làm gì vậy?\”
\”Bên ngoài mưa lớn quá, đóng cửa sổ lại thôi.\”
\”Hai bên này có ban công mà, mưa không tạt vào đâu. Để cửa sổ mở cho thoáng khí, không thì ngộp lắm.\”
Chung Tức vẫn cố chấp đóng hết các cửa sổ.
\”Này, con đúng là…\”
Chung Tức cúi người bên cầu thang gọi to: \”Tiểu Bão, lên ngủ thôi!\”
Vừa dứt lời, đã nghe thấy tiếng Hoắc Tiểu Bão hì hục leo cầu thang. Động tác của thằng bé còn chậm hơn Đốm. Đốm đã nhanh chóng chạy lên tầng hai, quấn quanh chân Chung Tức. Chung Tức xoa đầu nó, Hoắc Tiểu Bão thấy vậy, liền vội vã tăng tốc.
Lên đến tầng hai, Hoắc Tiểu Bão than phiền: \”Mẹ, Đốm có bốn chân, con chỉ có hai chân.\”
Chung Tức bật cười, cũng xoa đầu thằng bé.
Hoắc Tiểu Bão lúc này mới hài lòng.
Sau khi trở về, Hoắc Tiểu Bão lại bắt đầu ngủ một mình. Phòng của nhóc được cải tạo từ phòng làm việc cũ ở tầng hai. Chiếc giường nhỏ là mua mới, đệm và chăn gối đều do Chu Phỉ tự tay làm. Dù căn phòng còn xa lạ, nhưng chiếc giường mang mùi hương quen thuộc của bà ngoại. Chung Tức còn đặt chiếc chăn nhỏ thấm nước hoa chiết xuất từ pheromone của Hoắc Tư Thừa bên cạnh để dỗ Hoắc Tiểu Bão ngủ nữa.