Chương 51
Tiếng sóng biển ùa vào tai, từng đợt từng đợt gối lên nhau, những con sóng cứ cuồn cuộn vỗ vào mỏm đá, lúc nhanh lúc chậm, dần dần như đồng điệu với nhịp đập của con tim.
Hoắc Tư Thừa mở mắt tỉnh khỏi giấc ngủ chập chờn.
Chiếc xe của hắn đỗ ngay trước cửa biệt thự, màu bạc pha đen của chiếc xe trở nên trầm hơn dưới ánh sáng mờ nhạt buổi sớm. Phía xa là những bụi cây và đài phun nước ba tầng đang róc rách chảy. Trợ lý Văn bước tới, mở cửa xe cho hắn và báo cáo:
\”Thưa giám đốc, Bộ Tài chính đã gửi trước một kế hoạch giảm thuế, giảm phí cho cả năm, phối hợp với chính sách tài trợ mới ban hành. Ngoài ra, bộ phận nghiên cứu hàng không cũng vừa gửi đến một tài liệu mới—\”
Hoắc Tư Thừa cắt ngang: \”Quà của tôi có chưa?\”
Trợ lý Văn đáp: \”Đã chuẩn bị xong và mang tới cho anh luôn rồi ạ.\”
Hoắc Tư Thừa bước xuống xe, chỉnh lại cổ áo và tay áo, rồi nhận lấy món quà. Đó là một món đồ sưu tầm từ thiên thạch.
Mảnh vỡ của ngôi sao, Hoắc Tư Thừa nghĩ, Chung Tức chắc chắn sẽ thích lắm.
\”Tỷ lệ giảm thuế và phí thì anh bảo họ xác định rõ rồi báo cáo lại, cần phải đồng bộ với Liên minh. Các việc khác để mai bàn tiếp.\”
\”Rõ.\”
Khi về đến nhà, trong không gian tĩnh lặng đến mức có thể nghe rõ cả tiếng thở, Hoắc Tư Thừa cởi áo khoác, bước nhanh lên lầu. Chung Tức đang ngủ trong phòng. Hắn bước vào, nhìn thấy Hoắc Tiểu Bão ở trong lòng em ấy đang mở to đôi mắt tròn xoe, tò mò nhìn xung quanh.
Hoắc Tiểu Bão, chưa đầy một tuổi, trắng trẻo mũm mĩm như một cục bánh trôi. Cu cậu mặc bộ đồ liền thân màu hồng, ê a hai tiếng, không đánh thức Chung Tức, nhưng lại khiến Hoắc Tư Thừa chú ý.
Hoắc Tư Thừa bước tới, ánh mắt Hoắc Tiểu Bão bừng sáng, cục bánh trôi này bắt đầu uốn éo. Hoắc Tư Thừa cúi xuống, hôn lên má Chung Tức một cái, sau đó lại hôn lên má Hoắc Tiểu Bão.
Hoắc Tiểu Bão cười toe toét, giọng nói bi bô, chẳng rõ là đang gọi \”ba\” hay \”đa\” nữa.
\”Nhớ ba không?\”
Hoắc Tiểu Bão mấp máy môi, miệng chảy đầy nước dãi. Hoắc Tư Thừa lau nước dãi cho con, không nhịn được mà cắn nhẹ lên cái má bầu bĩnh của cậu nhóc. Hoắc Tiểu Bão ấm ức, khóc thút thít, làm đánh thức Chung Tức dậy.
Chung Tức vừa mở mắt thấy Hoắc Tư Thừa, ngẩn người ra, sau đó không biết nghĩ gì mà gương mặt lạnh băng, quay người đi.
Hoắc Tiểu Bão như con cua nhỏ vung tay múa chân. Hoắc Tư Thừa dỗ cậu nhóc một lúc rồi bế đặt vào chiếc nôi bên cạnh. Hắn tìm trong đống đồ chơi một chú gấu nâu yêu thích nhất của con trai, nhét vào tay thằng bé.
Hoắc Tiểu Bão ôm bạn gấu lăn một vòng, chẳng mấy chốc lại hết pin, mắt bắt đầu dim díp lại. Chung Tức vẫn quay lưng về phía Hoắc Tư Thừa, như thể không nhìn thấy hắn. Hoắc Tư Thừa nhanh chóng thay đồ ngủ, leo lên giường nằm xuống cạnh anh. Hơi thở hắn mang theo chút khí lạnh từ ngoài trời. Hắn từ phía sau ôm lấy Chung Tức, hít sâu vào tóc anh. Mùi hoa oải hương thoang thoảng. Hắn cảm thấy chẳng có mùi nước hoa cao cấp nào có thể sánh với mùi hương cơ thể của người trong vòng tay mình được.