Chương 37
Chung Tức trở về nhà, Chung Nghị Đức đang uống trà ở ban công, còn Chu Phỉ thì ngồi bên cạnh đọc sách, điện thoại đang phát tin tức về tình hình quân sự.
Anh đi đến cửa ban công, Chu Phỉ vừa định đứng dậy: \”Ơ? Làm mẹ giật mình, sao về mà không nói tiếng nào thế?\”
Bà theo thói quen nhìn về phía sau Chung Tức: \”Tư Thừa và Tiểu Bão đâu?\”
Khi nhìn thấy mi mắt cụp xuống của Chung Tức, bà mới chợt nhớ ra: \”Mẹ đúng là già rồi, sao lại quên mất chuyện Tư Thừa bị gãy xương nhỉ, sức khỏe Tư Thừa hồi phục thế nào rồi?\”
\”Khá ổn, bây giờ có thể chống nạng xuống lầu được rồi.\” Chung Tức mang đu đủ và nho vào bếp rửa sạch, để vào đĩa, bưng ra ban công.
Chu Phỉ nói: \”Hoa quả lần trước mua, ba mẹ còn chưa ăn hết, nhà đang bận rộn thế, không cần thường xuyên qua đâu.\”
\”Không sao đâu,\” Chung Tức đặt thuốc bên cạnh Chung Nghị Đức: \”Ba, đây là thuốc cải thiện thiếu máu cơ tim, giúp giảm bớt gánh nặng cho tim, cách dùng viết trên hộp thuốc rồi, ba nhớ uống đúng giờ nhé.\”
Chung Nghị Đức nói được.
\”Chỉ biết quan tâm đến ba mẹ, cũng không biết quan tâm đến bản thân, sắc mặt kém thế…\”
Chung Tức không đợi Chu Phỉ nói hết, vội vàng chuyển chủ đề: \”Đâu có, mấy nay con khỏe lắm, hôm qua con và Tư Thừa còn dẫn Tiểu Bão đi công viên giải trí trẻ em, trong điện thoại con có video Tiểu Bão chơi cầu trượt, mẹ có muốn xem không?\”
\”Tốt quá, tốt quá.\” Chu Phỉ lập tức nhận lấy điện thoại, xem xong, cười rạng rỡ: \”Tiểu Bão càng ngày càng đáng yêu.\”
Chung Nghị Đức cũng ghé lại xem.
Chung Tức dựa vào khung cửa ban công, nghe ba mẹ thảo luận về Hoắc Tiểu Bão, Chu Phỉ nói Tiểu Bão gầy đi, Chung Nghị Đức lại không thấy thế, nói: \”Gầy chỗ nào, tôi thấy còn béo ra ấy chứ.\”
Chu Phỉ đột nhiên hỏi: \”Tiểu Tức này, căn cứ có cử người chuyên nghiệp đến chăm sóc Tư Thừa không?\”
\”Có, họ cử một chuyên gia dinh dưỡng đến, bác sĩ cũng hai ngày đến kiểm tra một lần.\”
\”Thế thì tốt, không thì con và Tiểu Từ sao lo xuể? Bây giờ còn đi Viện nghiên cứu không?\”
\”Không đi nữa, làm việc tại nhà.\”
Chung Tức dần thả lỏng căng thẳng trong những câu hỏi dịu dàng của mẹ, thời gian như quay trở lại thời học sinh cách đây mười mấy năm, anh từ trường về, ba mẹ cũng thường như vậy, ngồi ở ban công, hỏi anh hôm nay học môn gì, rồi học được kiến thức gì.
\”Mẹ, con đói rồi.\”
Chu Phỉ lập tức đứng dậy: \”Mẹ làm ngay đây, hôm qua đi tái khám với ba con, trên đường về mua nhiều đồ ăn lắm, còn có thịt bò con thích nhất nữa.\”
Anh thích ăn gì, Hoắc Tư Thừa sẽ quên mất. Nhưng mẹ thì lúc nào cũng nhớ. Anh xắn tay áo định vào phụ, Chung Nghị Đức ngăn anh lại, \”Con cứ ngồi ở ban công đi, để ba mẹ nấu cho con ăn.\”